Cựu chiến binh

Bức ảnh trong ba lô

Một bức ảnh gia đình nhỏ được người lính trẻ gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh đã trở thành nguồn động viên tinh thần to lớn cho cả đơn vị. Câu chuyện giản dị nhưng xúc động về tình đồng đội, tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Khánh Hòa17/06/2026Trần Hoài Nam (Chi đoàn thôn Nhĩ Sự)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Thắng kể rằng vào cuối năm 1973, đơn vị của ông đóng quân trong một cánh rừng thuộc chiến trường Tây Nguyên. Cuộc sống của những người lính vô cùng gian khổ. Những bữa cơm độn sắn, những cơn sốt rét rừng kéo dài và những trận bom bất ngờ đã trở thành chuyện thường ngày.

Trong đơn vị có chiến sĩ Nguyễn Hữu Đức, quê ở Nghệ An. Đức là người ít nói, hiền lành nhưng luôn sống chan hòa với đồng đội. Trong ba lô của anh, ngoài vài bộ quần áo và cuốn sổ tay nhỏ, còn có một bức ảnh chụp cả gia đình trước ngày anh lên đường nhập ngũ.

Mỗi lần hành quân xong, Đức lại cẩn thận lấy tấm ảnh ra lau sạch rồi cất vào túi nilon chống ẩm. Anh thường nói với đồng đội:

– Nhìn thấy cha mẹ và các em trong ảnh, tôi lại có thêm sức mạnh để hoàn thành nhiệm vụ. Chỉ mong ngày chiến thắng trở về, cả nhà được đoàn tụ.

Một lần, đơn vị phải hành quân cấp tốc để tránh đợt càn quét của địch. Trên đường đi, trời đổ mưa lớn, nước suối dâng cao. Khi điểm quân đến nơi trú quân mới, Đức phát hiện chiếc ba lô của mình đã bị nước cuốn mất.

Nhìn anh thất thần, cả đơn vị không ai bảo ai, chia nhau quay lại dọc con suối tìm kiếm. Sau nhiều giờ lội nước giữa trời mưa, chiến sĩ trẻ Hoàng Minh Dũng đã tìm thấy chiếc ba lô mắc vào một bụi cây ven bờ.

Khi mở ba lô ra, mọi thứ đều ướt sũng, nhưng bức ảnh gia đình vẫn còn nguyên vẹn nhờ được bọc cẩn thận. Đức ôm chầm lấy đồng đội, mắt đỏ hoe:

– Tôi cứ nghĩ đã mất rồi. Cảm ơn anh em nhiều lắm!

Ông Lê Văn Thắng xúc động nhớ lại:

“Giữa chiến tranh, chúng tôi coi nhau như anh em ruột thịt. Một tấm ảnh nhỏ thôi nhưng chứa đựng cả quê hương, gia đình và niềm hy vọng. Chính những điều bình dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua gian khổ và vững vàng chiến đấu.”

Mùa xuân năm 1975, đất nước thống nhất. Trong buổi gặp mặt đồng đội nhiều năm sau, ông Thắng vẫn nhớ mãi hình ảnh người chiến sĩ Nguyễn Hữu Đức nâng niu bức ảnh gia đình năm nào.

Ông nói:

“Bom đạn rồi cũng qua đi, nhưng tình đồng đội và niềm tin vào ngày đoàn tụ đã trở thành ký ức đẹp nhất của một thời hoa lửa. Đó là những điều mà chúng tôi luôn trân trọng và truyền lại cho thế hệ mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn