Cựu chiến binh

Bức Ảnh Trong Chiếc Ba Lô

Ninh Bình13/05/2026Ninh Thị Nguyệt (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Phùng Văn Đức, sinh ngày 05 tháng 11 năm 1951, quê quán xã Minh Quang, huyện Ba Vì, thành phố Hà Nội, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.

Ông Đức sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở vùng bán sơn địa Ba Vì. Tuổi thơ của ông gắn với những đồi chè xanh và những buổi chăn trâu dưới chân núi Tản. Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ với quyết tâm góp sức giải phóng miền Nam.

Ngày lên đường, cô em gái út đã lén bỏ vào ba lô của ông một bức ảnh chụp cả gia đình trước sân nhà. Phía sau tấm ảnh có dòng chữ nguệch ngoạc:

“Anh nhớ sống khỏe để trở về nhé.”

Ông Đức nói rằng suốt những năm tháng chiến tranh, bức ảnh ấy luôn được ông cất trong túi áo ngực như mang theo quê hương bên mình.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Cuộc sống nơi đây vô cùng gian khổ. Bộ đội phải hành quân liên tục qua rừng sâu, thiếu ăn, thiếu thuốc men và thường xuyên đối mặt với những trận bom dữ dội.

Ông kể rằng có những đêm cả đơn vị phải ngủ dưới mưa rừng lạnh buốt, lấy lá cây che tạm làm chăn. Nhưng giữa khó khăn ấy, tình đồng đội luôn giúp mọi người có thêm nghị lực để vượt qua.

Trong tiểu đội của ông có chiến sĩ trẻ tên Lương Văn Bình quê Lạng Sơn. Bình rất hay kể chuyện quê nhà và thường xin xem bức ảnh gia đình của ông Đức mỗi khi nhớ nhà.

Đầu năm 1973, đơn vị của ông tham gia một trận đánh lớn tại khu vực Pleiku. Trận chiến kéo dài từ sáng đến tận đêm. Bom đạn khiến nhiều chiến sĩ bị thương.

Trong lúc chiến đấu, ông Đức bị sức ép bom làm ngất lịm bên giao thông hào. Khi tỉnh dậy, điều đầu tiên ông nghĩ đến là chiếc ba lô có bức ảnh gia đình bên trong.

Giữa khói lửa mịt mù, anh Lương Văn Bình đã quay lại tìm chiếc ba lô giúp ông dù khu vực ấy vẫn còn rất nguy hiểm. Khi mang được chiếc ba lô trở về, anh Bình chỉ cười và nói:

“Còn ảnh gia đình là còn niềm tin để trở về.”

Nhưng chỉ ít phút sau, trong đợt phản kích tiếp theo của địch, anh Bình đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ đồng đội rút lui an toàn.

Ông Đức nghẹn ngào kể lại:

“Đến bây giờ tôi vẫn còn giữ bức ảnh ấy. Mỗi lần nhìn vào, tôi lại nhớ đến Bình và những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường.”

Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, ông Phùng Văn Đức trở về quê hương Ba Vì. Việc đầu tiên ông làm là đưa bức ảnh cũ đã bạc màu cho mẹ xem và kể về người đồng đội đã giúp mình giữ lại kỷ vật ấy giữa chiến tranh.

Đến nay, bức ảnh năm xưa vẫn được ông cất cẩn thận trong một chiếc hộp gỗ nhỏ như một phần ký ức không thể phai mờ của tuổi trẻ thời chiến.

Mỗi lần trò chuyện với thanh niên, ông thường nói:

“Chiến tranh khiến con người hiểu rõ giá trị của gia đình, quê hương và hòa bình. Các cháu hôm nay phải biết sống yêu thương, đoàn kết và trân trọng cuộc sống mà cha anh đã đánh đổi bằng máu xương.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn