Bức ảnh trong chiếc ví cũ
Bức ảnh trong chiếc ví cũ
Năm 1979, ở một đơn vị đóng quân gần biên giới phía Bắc, có một người lính trẻ tên là Lộc.
Lộc quê ở một làng nhỏ miền Bắc. Anh nhập ngũ chưa lâu thì tình hình biên giới trở nên căng thẳng. Những ngày ấy, cuộc sống của người lính gần như chỉ xoay quanh những chuyến tuần tra, những đêm trực gác và những lần hành quân trong núi rừng lạnh giá.
Trong chiếc ví nhỏ Lộc luôn mang bên mình có một tấm ảnh đã cũ.
Đó là ảnh gia đình anh.
Trong ảnh có mẹ, cha, hai đứa em và Lộc đứng ngoài cùng. Tấm ảnh được chụp trước ngày anh nhập ngũ không lâu.
Mỗi khi nhớ nhà, Lộc lại lấy chiếc ví ra nhìn.
Người đồng đội nằm bên cạnh thường trêu:
“Cậu xem mãi không chán à?”
Lộc cười:
“Không. Nhìn bao nhiêu lần vẫn thấy nhớ.”
Một hôm, người đồng đội hỏi:
“Sau này hòa bình cậu định làm gì?”
Lộc suy nghĩ rồi đáp:
“Về quê làm ruộng. Nếu có tiền thì sửa lại căn nhà cho mẹ. À, còn phải cưới vợ nữa.”
Cả tổ bật cười.
Một người nói:
“Cậu tính xa thế!”
Lộc cũng cười:
“Phải tính chứ. Sống thì phải có ước mơ.”
Không ai biết rằng những ước mơ giản dị ấy sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.
Một buổi sáng, đơn vị nhận nhiệm vụ tuần tra ở khu vực núi cao.
Trước khi đi, Lộc kiểm tra lại ba lô.
Anh lấy chiếc ví ra nhìn tấm ảnh gia đình lần cuối rồi cẩn thận cất vào túi áo.
Người đồng đội hỏi:
“Không mang ảnh ra à?”
Lộc lắc đầu:
“Để trong người cho chắc.”
Đoàn quân lên đường khi trời còn chưa sáng.
Con đường núi quanh co, một bên là vách đá, một bên là vực sâu. Sương phủ kín lối đi.
Đến trưa, tình hình trở nên căng thẳng.
Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.
Những người lính nhanh chóng vào vị trí.
Lộc cùng đồng đội chiến đấu trong nhiều giờ.
Đến khi trận chiến kết thúc, người đồng đội tìm thấy Lộc nằm bên một gốc cây.
Anh đã hy sinh.
Người đồng đội quỳ xuống bên cạnh, không nói được gì.
Anh đưa tay lấy chiếc ví trong túi áo Lộc.
Tấm ảnh gia đình vẫn còn nguyên.
Người đồng đội cầm nó rất lâu.
Anh nhớ câu nói của Lộc:
“Sống thì phải có ước mơ.”
Người lính trẻ ấy có rất nhiều ước mơ.
Nhưng chiến tranh đã dừng lại tất cả.
Chiếc ví cùng những kỷ vật của Lộc được gửi về gia đình.
Mẹ anh nhận chiếc ví vào một buổi chiều.
Bà mở ra, nhìn thấy tấm ảnh.
Trong ảnh, Lộc vẫn đang cười.
Bà đưa tay chạm lên khuôn mặt con.
“Con vẫn giữ ảnh này à…”
Bà nói rất khẽ.
Hai đứa em của Lộc đứng bên cạnh, không ai nói gì.
Người mẹ lấy tấm ảnh ra, ép lại cẩn thận rồi đặt lên bàn thờ.
Chiếc ví bà giữ lại.
Nó đã cũ, đường chỉ sờn hết, nhưng bà không bao giờ bỏ đi.
Nhiều năm sau, những đứa em của Lộc đều trưởng thành.
Một người trở thành giáo viên.
Một người làm công nhân.
Mỗi khi nhắc đến anh trai, họ đều nhớ đến chàng trai trong tấm ảnh.
Một lần, người em út hỏi mẹ:
“Mẹ có nhớ anh Lộc không?”
Bà nhìn lên bàn thờ rồi đáp:
“Ngày nào mẹ cũng nhớ.”
Ngoài sân, cây nhãn năm xưa Lộc từng trồng nay đã rất lớn.
Mỗi mùa hè, nó lại cho những chùm quả sai trĩu.
Người mẹ thường ngồi dưới gốc cây ấy.
Bà vẫn nhớ ngày con trai đào một cái hố nhỏ rồi nói:
“Sau này cây lớn, mẹ cứ ngồi dưới này mà nghỉ.”
Lúc ấy, bà chỉ cười.
Bà đâu biết mình sẽ thật sự ngồi dưới gốc cây ấy suốt những năm tháng còn lại của cuộc đời.
Nhiều thập kỷ trôi qua.
Một ngày nọ, người đồng đội cũ của Lộc trở về thăm gia đình anh.
Ông đã già, mái tóc bạc trắng.
Ông mang theo một tấm ảnh mới chụp ở vùng biên giới.
Cột mốc năm xưa vẫn còn đó.
Người mẹ nhìn tấm ảnh rồi hỏi:
“Các chú có còn nhớ con tôi không?”
Ông mỉm cười:
“Chúng tôi không quên đâu bác. Những người đã cùng chúng tôi đi qua những năm tháng ấy, không ai quên được.”
Người mẹ gật đầu.
Bà không nói gì nữa.
Bà lấy chiếc ví cũ ra đặt trên bàn.
Chiếc ví đã bạc màu theo năm tháng.
Nhưng bên trong vẫn còn tấm ảnh gia đình.
Trong ảnh, Lộc vẫn ở tuổi hai mươi.
Vẫn nụ cười ấy.
Vẫn ánh mắt ấy.
Vẫn là chàng trai có những ước mơ rất bình dị về một mái nhà, một gia đình và một cuộc sống yên bình.
Nhưng tuổi trẻ của anh đã nằm lại nơi biên giới.
Còn tấm ảnh trong chiếc ví cũ thì ở lại với gia đình, như một lời nhắc rằng đã từng có một thế hệ thanh niên bước vào chiến tranh với những ước mơ rất đời thường.
Họ không mong trở thành những người hùng.
Họ chỉ mong đất nước được bình yên để một ngày nào đó có thể trở về nhà.


