Cựu chiến binh

Bức ảnh trong chiếc ví cũ

Nghệ An25/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: BỨC ẢNH TRONG CHIẾC VÍ CŨ

Nhân vật: Nguyễn Văn Bình
Năm sinh: 1949
Quê quán: xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An

Năm 1968, chàng trai Nguyễn Văn Bình, quê xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An, lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Trước ngày đi, người cha lặng lẽ đưa cho anh một chiếc ví da cũ và bảo: “Mang theo mà giữ. Trong này có thứ để con nhớ nhà.”

Bên trong chiếc ví là một tấm ảnh gia đình đã ngả màu. Bình cất nó cẩn thận, xem đó như một phần quê hương luôn ở bên mình.

Những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường, chiếc ví theo Bình qua biết bao chặng đường. Có những đêm hành quân giữa rừng, cả đơn vị phải nằm sát xuống đất tránh máy bay địch. Có những ngày mưa rừng kéo dài, quần áo ướt sũng, cơm không đủ ăn. Nhưng chỉ cần lấy tấm ảnh gia đình ra nhìn, Bình lại thấy mình có thêm sức mạnh.

Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của Bình bị tổn thất nặng. Một đồng đội thân thiết của anh hy sinh ngay bên cạnh. Trước khi tiếp tục chiến đấu, Bình lấy chiếc ví trong túi áo, nhìn tấm ảnh gia đình lần cuối rồi tự nhủ: “Mình phải sống. Sống để trở về.”

Sau trận đánh, chiếc ví bị một mảnh bom làm rách. Tấm ảnh gia đình cũng bị cháy mất một góc. Bình vẫn giữ lại, không thay bằng một tấm ảnh khác.

Năm 1975, khi đất nước thống nhất, Bình trở về quê. Người mẹ già chạy ra đầu ngõ, vừa nhìn thấy con đã bật khóc. Bình không nói gì, chỉ lấy chiếc ví cũ trong túi áo ra đưa mẹ.

Tấm ảnh gia đình năm xưa vẫn còn đó, dù đã bạc màu và mất một góc.

Người mẹ cầm tấm ảnh, vuốt nhẹ lên gương mặt những người trong ảnh rồi nói: “Mẹ cứ tưởng cái này cũng mất rồi.”

Bình cười: “Con còn giữ được thì làm sao để mất được mẹ.”

Sau này, chiếc ví cũ được ông cất trong một chiếc hộp gỗ. Mỗi khi con cháu hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông không kể nhiều về chiến công. Ông chỉ lấy tấm ảnh ra và nói:

“Đây là thứ đã giúp ông nhớ mình chiến đấu vì điều gì. Phía sau mỗi người lính là một gia đình, một quê hương và một ngày mong được trở về.”

Chiếc ví đã cũ, tấm ảnh đã bạc màu, nhưng ký ức về những năm tháng tuổi trẻ của người lính quê Bạch Ngọc vẫn còn nguyên vẹn. Đó là ký ức về một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước, tình đồng đội và một niềm tin giản dị: rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn