BỨC ẢNH TRONG CUỐN SÁCH
Nguyễn Ngọc Bảo Linh
Một gia đình tìm thấy một bức ảnh cũ được kẹp trong một cuốn sách.
Bức ảnh chụp một nhóm thanh niên đang ngồi dưới gốc cây.
Không ai trong nhà biết chính xác những người trong ảnh.
Chỉ có một người bà nhận ra con trai mình.
Bà cầm bức ảnh rất lâu.
“Đây là con tôi.”
Bà chỉ từng người và kể tên.
“Đây là bạn nó.”
“Đây là người cùng làng.”
“Đây là người nó hay nhắc.”
Những người trẻ trong ảnh đều cười.
Không ai nghĩ rằng nhiều năm sau, bức ảnh sẽ trở thành kỷ vật.
Người cháu hỏi:
“Lúc ấy chú có biết sẽ xảy ra chuyện không?”
Bà lắc đầu.
“Không ai biết.”
Câu trả lời khiến mọi người im lặng.
Những người trẻ trong ảnh chỉ đang sống một ngày bình thường.
Họ nói chuyện, cười đùa và chụp ảnh.
Họ có thể nghĩ về ngày mai, về gia đình, về những dự định.
Nhưng lịch sử đã đưa họ sang một con đường khác.
Bức ảnh được đặt vào khung kính.
Nó được treo ở nơi trang trọng trong nhà.
Không phải để khơi lại mất mát.
Mà để nhắc con cháu rằng những người trong ảnh từng có một tuổi trẻ.
Họ từng cười.
Từng ước mơ.
Từng có những người bạn.
Và ký ức đẹp nhất về họ có lẽ chính là nụ cười trong bức ảnh ấy.



