Cựu chiến binh

Bức ảnh trong túi áo

Tuyên Quang12/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bức ảnh trong túi áo

Trước ngày lên đường, người lính trẻ tên Phúc được em gái tặng một tấm ảnh gia đình.

Trong ảnh có bố mẹ, Phúc và cô em gái đang đứng trước ngôi nhà nhỏ.

Cô bé đưa ảnh cho anh rồi dặn:

“Anh nhớ giữ nhé. Khi nào nhớ nhà thì lấy ra xem.”

Phúc cười:

“Anh sẽ giữ đến ngày về.”

Lên đến vùng biên giới, tấm ảnh luôn nằm trong túi áo của Phúc. Những lúc rảnh rỗi, anh thường lấy ra nhìn rồi kể cho đồng đội nghe về gia đình mình.

Anh kể rằng mẹ thích trồng hoa trước sân, bố thường ngồi uống trà mỗi chiều, còn cô em gái thì rất hay viết thư cho anh.

Một hôm, em gái gửi thư lên.

Cô viết:

“Anh nhớ về sớm nhé. Em đã cao hơn mẹ rồi đấy.”

Phúc đọc xong bật cười.

Anh cẩn thận gấp lá thư lại và đặt cùng tấm ảnh.

Những ngày sau đó, tình hình chiến đấu trở nên căng thẳng. Phúc cùng đồng đội làm nhiệm vụ ở một khu vực gần biên giới.

Trong một trận chiến, Phúc đã hy sinh.

Khi đồng đội tìm thấy anh, họ phát hiện tấm ảnh gia đình vẫn nằm trong túi áo.

Người bạn thân của Phúc cầm tấm ảnh rất lâu rồi lau sạch bụi đất.

Sau đó, anh mang nó về trao cho gia đình.

Người em gái nhận lấy tấm ảnh, nhìn thật lâu.

Cô không khóc ngay. Chỉ nhẹ nhàng nói:

“Anh ấy giữ lời rồi. Anh ấy mang nó theo suốt.”

Mẹ Phúc cầm tấm ảnh lên, nhìn gương mặt con trai trong ảnh.

Bà nói:

“Ngày ấy nó bảo nhất định sẽ về.”

Người đồng đội cúi đầu:

“Anh ấy vẫn luôn nhắc đến gia đình.”

Nhiều năm trôi qua, cô em gái đã trưởng thành và có gia đình riêng.

Tấm ảnh cũ vẫn được cô giữ trong một chiếc hộp gỗ.

Mỗi khi con cô hỏi về người cậu trong ảnh, cô lại kể:

“Cậu con là một người lính. Cậu đã hy sinh khi còn rất trẻ.”

Đứa trẻ nhìn tấm ảnh rồi hỏi:

“Cậu có về nhà lần nào nữa không mẹ?”

Cô gái im lặng một lúc rồi mỉm cười:

“Không. Nhưng cậu luôn mang nhà mình theo bên người.”

Ngoài sân, những hàng cây đung đưa trong gió.

Tấm ảnh đã cũ theo năm tháng, nhưng những người trong ảnh vẫn ở đó, mãi mãi dừng lại ở tuổi trẻ.

Và với gia đình Phúc, đó không chỉ là một tấm ảnh.

Đó là ký ức về một người con, một người anh đã gửi lại tuổi xuân nơi biên giới, để những người phía sau có thể sống những ngày bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn