Bài viết

Bức Ảnh Trong Túi Áo (3)

Một bức ảnh gia đình nhỏ được người lính Trường Sơn giữ trong túi áo suốt những năm hành quân, trở thành động lực giúp ông vượt qua bom đạn và bệnh sốt rét giữa thời hoa lửa.

Gia Lai19/05/2026Nguyễn Thị Tường Vy (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến đường Trường Sơn mịt mù khói bom. Ông Đặng Văn Hòa lúc ấy là chiến sĩ lái xe vận tải, chuyên chở lương thực và đạn dược vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường khởi hành lúc trời tối. Ban ngày phải giấu xe dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát. Đường núi lầy lội, nhiều đoạn vừa bị bom cày xới, chỉ cần sơ suất là xe lao xuống vực. Trong túi áo ngực của ông Hòa luôn có một tấm ảnh nhỏ chụp mẹ già và cô em gái đứng trước căn nhà mái lá ở Nghệ An. Tấm ảnh đã nhòe màu vì mưa rừng và mồ hôi, nhưng ông chưa bao giờ rời nó khỏi người. Một đêm, đoàn xe của ông bị máy bay phát hiện khi đang vượt trọng điểm. Bom nổ liên tiếp làm đất đá đổ xuống kín mặt đường. Chiếc xe đi trước bốc cháy dữ dội. Ông Hòa cùng đồng đội lao xuống hầm trú ẩn bên taluy đường. Trong tiếng bom rung trời, ông bất giác sờ vào túi áo để kiểm tra tấm ảnh còn đó hay không. Người đồng đội bên cạnh là Phan Công Tín nhìn thấy liền cười:
— “Còn ảnh là còn đường về quê phải không?” Ông Hòa gật đầu. Chính câu nói ấy khiến mọi người bật cười giữa lúc bom đạn ác liệt. Sau trận bom, con đường bị vùi lấp nặng. Cả đơn vị phải thức trắng đêm san đất mở đường cho đoàn xe tiếp tục đi. Đến gần sáng, khi chiếc xe cuối cùng vượt qua trọng điểm an toàn, ai nấy đều kiệt sức nhưng vẫn vui vì nhiệm vụ hoàn thành. Nhiều năm sau chiến tranh, tấm ảnh cũ vẫn được ông Hòa ép trong khung kính đặt trên bàn thờ mẹ. Mỗi lần nhìn lại, ông nhớ những đêm Trường Sơn đỏ lửa, nhớ đồng đội đã nằm lại giữa rừng sâu và nhớ niềm hy vọng giản dị đã giúp những người lính đi qua thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bức Ảnh Trong Túi Áo (3) | Câu chuyện thời hoa lửa