Bức Ảnh Trong Túi Áo
Một bức ảnh gia đình cũ kỹ trong túi áo người lính trở thành điều cuối cùng được tìm thấy sau trận chiến.
Năm 1973, trong một trận đánh lớn ở chiến trường miền Nam, tiểu đội của anh Trịnh Văn Nam tiến vào khu rừng ngập khói súng.
Giữa lúc giao tranh dữ dội, người đồng đội thân nhất của anh – Lê Quốc Bảo – trúng đạn.
Nam lao tới kéo bạn vào hố tránh.
Máu thấm đẫm áo Bảo.
Biết mình không qua khỏi, Bảo run run lấy trong túi ngực ra một bức ảnh đã nhàu mép.
Trong ảnh là cha mẹ già và hai đứa em nhỏ đứng trước căn nhà tranh.
Bảo đặt bức ảnh vào tay Nam, thều thào:
— “Nếu cậu còn sống… mang cái này về cho gia đình tôi…”
Nam nắm chặt tay bạn:
— “Cậu sẽ tự mang về!”
Bảo mỉm cười nhạt:
— “Không… tôi biết mà…”
Rồi đôi tay anh buông xuống.
Sau chiến tranh, Nam giữ lời hứa.
Anh vượt hàng trăm cây số tìm đến quê Bảo.
Cha mẹ Bảo đã già đi rất nhiều.
Khi thấy bức ảnh trong tay Nam, mẹ anh bật khóc nức nở.
Bà run rẩy vuốt lên tấm ảnh cũ rồi nghẹn ngào:
— “Nó mang theo cái này suốt sao con?”
Nam gật đầu:
— “Anh ấy nói… mỗi lần nhớ nhà lại lấy ra xem.”
Cha của Bảo quay đi lau nước mắt.
Ông đứng lặng rất lâu trước bàn thờ con trai rồi nói nhỏ:
“Nó đi vì đất nước…
Nhưng trong tim nó đến phút cuối vẫn là gia đình.”
Từ đó, bức ảnh được đặt cạnh di ảnh của Bảo trên bàn thờ.
Khung ảnh cũ, mép giấy sờn rách.
Nhưng với gia đình ấy, đó là kỷ vật quý hơn mọi thứ.
Ông Trịnh Văn Nam sau này kể:
“Người lính ra trận mang theo súng đạn…
Nhưng thứ họ giữ gần tim nhất… thường là hình bóng người thân.”



