Bức ảnh trong túi áo
Một bức ảnh nhỏ trở thành chỗ dựa tinh thần giữa chiến tranh khốc liệt. Có những mất mát lặng lẽ mà đau đến tận sâu trong lòng.

Anh luôn giữ một bức ảnh nhỏ trong túi áo, đã nhàu theo năm tháng. Góc ảnh sờn đi vì những lần anh vô thức lấy ra rồi lại cất vào.
Đó là ảnh của gia đình anh, chụp trước ngày anh lên đường. Mẹ cười hiền, em gái nép bên, còn anh đứng phía sau, ánh mắt còn chưa hiểu hết thế nào là chia xa.
Mỗi lần hành quân mệt mỏi, anh lại lấy bức ảnh ra nhìn. Không phải để yếu lòng, mà để nhắc mình phải mạnh mẽ hơn.
Có những đêm mưa rừng, anh áp bức ảnh vào ngực, nghe như có hơi ấm lan ra giữa cái lạnh thấm vào da thịt.
Anh từng nghĩ khi chiến tranh qua đi, bức ảnh ấy sẽ được thay bằng một tấm mới, đầy đủ hơn, bình yên hơn.
Nhưng giữa một lần chuyển vị trí gấp gáp, bức ảnh rơi lại đâu đó. Và lần đầu tiên, anh thấy lòng mình trống đi một khoảng không thể gọi tên.



