Bài viết

Bức Ảnh Trong Túi Áo

Một bức ảnh nhỏ được giữ trong túi áo của người lính trẻ đã trở thành động lực giúp cả đội thanh niên xung phong vượt qua những ngày bom đạn khốc liệt ở chiến trường Quảng Trị năm 1972.

Gia Lai12/05/2026Châu Minh Thắng (Đoàn xã Chư Sê)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, bà Trần Thị Mai mới mười chín tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường tại chiến trường Quảng Trị. Công việc của họ là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe vận tải và cứu thương binh giữa những trận đánh dữ dội.

Đơn vị của bà đóng quân trong một khu rừng thưa gần bờ sông Thạch Hãn. Ban ngày máy bay quần thảo liên tục nên mọi công việc đều diễn ra vào ban đêm. Có những hôm vừa lấp xong hố bom thì bom mới lại trút xuống.

Trong đơn vị có anh Phạm Quốc Dũng, một chiến sĩ thông tin ít nói nhưng rất hay giúp đỡ mọi người. Trong túi áo ngực của anh luôn có một tấm ảnh cũ đã sờn mép. Đó là ảnh mẹ anh chụp cùng em gái trước hiên nhà.

Một đêm cuối tháng bảy, đơn vị nhận nhiệm vụ mở gấp một đoạn đường để đoàn xe cứu thương đi qua trước rạng sáng. Mưa lớn khiến đất nhão ra, công việc trở nên vô cùng nguy hiểm.

Khi mọi người đang xúc đất lấp hố bom, tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch lao tới ném bom liên tiếp xuống khu vực con đường.

Khói bụi mịt mù.

Sau đợt bom, bà Mai cùng đồng đội chạy đi tìm những người còn mất liên lạc. Họ phát hiện anh Dũng bị thương ở chân, nằm cạnh mép đường đất vừa sạt xuống. Trong tay anh vẫn nắm chặt chiếc máy thông tin.

Bà Mai kể rằng lúc ấy điều khiến bà nhớ mãi không phải máu hay tiếng bom, mà là tấm ảnh trong túi áo anh Dũng đã rơi ra ngoài, dính đầy bùn đất.

Anh Dũng nhờ bà lau sạch bức ảnh rồi nói nhỏ:
“Chỉ cần còn thấy mẹ và em trong ảnh này, tôi còn sức để đứng dậy.”

Sau khi được băng bó sơ cứu, anh tiếp tục ở lại cùng mọi người hoàn thành con đường trong đêm.

Đến gần sáng, đoàn xe cứu thương nối đuôi nhau vượt qua an toàn. Những ánh đèn xe hắt lên gương mặt lấm lem bùn đất của các thanh niên xung phong đang đứng bên vệ đường vẫy tay.

Nhiều năm sau chiến tranh, bà Trần Thị Mai vẫn nhớ rõ hình ảnh tấm ảnh nhỏ trong túi áo người lính trẻ. Với bà, giữa thời hoa lửa, đôi khi sức mạnh lớn nhất để con người vượt qua bom đạn lại bắt đầu từ những điều rất giản dị — một mái nhà, một người mẹ, và niềm tin ngày trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn