Bức ảnh trong túi áo
Trong ba lô của người lính trẻ chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và một tấm ảnh.
Trong ảnh là cô gái đang mỉm cười.
Đồng đội hỏi:
— Vợ à?
Anh lắc đầu:
— Người yêu.
— Bao giờ cưới?
Anh cười:
— Hết chiến tranh.
Mỗi khi nhớ nhà, anh lại lấy tấm ảnh ra nhìn.
Có những đêm bom nổ rất gần, mọi người nằm sát xuống đất. Anh vẫn đưa tay kiểm tra túi áo, sợ tấm ảnh bị rách.
Một trận chiến khốc liệt đã cướp đi người lính ấy.
Khi đồng đội thu dọn tư trang, tấm ảnh vẫn còn nguyên.
Mặt sau tấm ảnh có dòng chữ:
“Anh đi nhé. Em sẽ chờ.”
Nhiều năm sau, tấm ảnh được trao lại cho cô gái.
Cô nhìn rất lâu rồi khẽ nói:
“Anh đã không thể trở về. Nhưng em biết, những năm tháng cuối cùng, anh vẫn mang theo em.”
5. MÙA HOA CẢI KHÔNG CÓ ANH
Mỗi mùa hoa cải nở, Thủy lại nhớ đến người yêu.
Ngày ấy, trước lúc lên đường, anh từng nói:
— Khi nào hoa cải vàng, anh sẽ về.
Thủy chờ.
Mùa hoa đầu tiên qua đi.
Rồi mùa thứ hai.
Mùa thứ ba.
Anh vẫn chưa trở về.
Tin báo tử đến vào một buổi chiều mưa.
Thủy cầm tờ giấy trên tay, ngồi bất động rất lâu.
Ngoài đồng, hoa cải vẫn vàng.
Chiến tranh đã kết thúc sau đó nhiều năm.
Mỗi mùa hoa cải, Thủy vẫn ra cánh đồng cũ.
Có người hỏi:
— Sao chị vẫn ra đây?
Chị mỉm cười:
— Vì ngày trước anh ấy từng hẹn tôi ở đây.
Có những tình yêu không cần một đám cưới để trở thành lời thề.
Chỉ cần một người nhớ mãi.



