Bức chân dung Bác Hồ vẽ bằng máu
Lê Duy Ứng sinh năm 1950 tại Quảng Nam, nhập ngũ năm 1968. Trong chiến dịch mùa Xuân năm 1975, ông bị thương rất nặng khi tham gia chiến đấu ở mặt trận phía Nam. Mất hoàn toàn thị lực, nhưng trước khi đôi mắt chìm vào bóng tối vĩnh viễn, ông đã thực hiện một việc khiến nhiều người xúc động. Chính ông đã nhiều lần kể lại câu chuyện này trong các cuộc giao lưu và phỏng vấn.
Ngày 28 tháng 4 năm 1975, đơn vị của Lê Duy Ứng tiến công vào tuyến phòng thủ của đối phương.
Trận chiến diễn ra vô cùng quyết liệt.
Một quả đạn nổ rất gần vị trí của ông.
Sức ép và mảnh đạn khiến khuôn mặt ông bị thương nặng. Máu chảy tràn xuống mặt. Hai mắt gần như không còn nhìn thấy gì.
Ông được đồng đội đưa vào một hố cá nhân để băng bó tạm thời.
Trong khoảnh khắc đó, ông linh cảm rằng mình có thể sẽ không bao giờ còn được nhìn thấy ánh sáng.
Lê Duy Ứng kể rằng điều đầu tiên ông nghĩ đến không phải bản thân mình, mà là Bác Hồ.
Ông tự nhủ:
"Có lẽ đây là lần cuối cùng mình còn cảm nhận được hình ảnh của Bác."
Ông lần tìm một mảnh giấy trong túi áo.
Không có bút.
Ông đưa tay lên khuôn mặt đầy máu của mình.
Rồi dùng chính máu từ vết thương làm màu vẽ.
Bằng trí nhớ và tình cảm dành cho Bác, ông cố gắng phác họa từng nét trên khuôn mặt Người.
Đôi mắt lúc ấy gần như không còn nhìn thấy.
Ông chỉ vẽ bằng ký ức.
Khi bức chân dung hoàn thành, ông trao lại cho đồng đội và nói:
"Nếu tôi không còn nhìn thấy nữa thì xin giữ giúp tôi bức hình này."
Ít ngày sau, đất nước hoàn toàn giải phóng.
Lê Duy Ứng sống sót, nhưng vĩnh viễn mất đi ánh sáng của đôi mắt.
Nhiều năm sau, nhắc lại giây phút ấy, ông nói rằng mình chưa bao giờ hối hận.
Ông cho rằng mình đã mất đi đôi mắt, nhưng đổi lại được chứng kiến ngày đất nước thống nhất bằng cả trái tim.
Bức chân dung Bác Hồ vẽ bằng máu hiện nay vẫn được lưu giữ như một kỷ vật đặc biệt, nhắc nhớ về lòng trung thành, niềm tin và ý chí của người lính Việt Nam trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến.



