Bức chân dung mẹ già sau chiến tranh
Cảm xúc vỡ òa và niềm hạnh phúc khi gặp lại mẹ sau bao năm biền biệt ngoài chiến trận.
Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bước chân qua chiếc cổng làng rêu phong và mái tranh quen thuộc sau nhiều năm biền biệt xa nhà, ông Bùi Đình Phong nghẹn ngào đến mức không thể thốt lên lời. Từ xa, hình ảnh người mẹ già tóc đã bạc phơ, lưng còng còng đang đứng ngóng trông con ngoài hiên nhà khiến lồng ngực ông thắt lại. Khoảnh khắc ấy, chiếc ba lô nặng trĩu trên vai rơi xuống đất, ông lao đến ôm chầm lấy người mẹ kính yêu trong giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa sau bao năm tháng lo âu chờ đợi bặt tin tức. Mẹ đặt đôi bàn tay chai sần, run rẩy lên khuôn mặt sạm nắng gió chiến trường của con trai, miệng móm mém cười mà nước mắt tuôn rơi ướt đẫm vai áo. Cuộc đoàn tụ thiêng liêng ấy đã khép lại những năm tháng đau thương của chiến tranh, mở ra trang đời mới đầy ắp tình mẫu tử thiêng liêng và sự bình yên sâu lắng trong tim.


