BỨC CHÂN DUNG VẼ BẰNG MÁU
Lê Duy Ứng sinh năm 1947, quê tại Quảng Bình. Ông là Đại tá, họa sĩ, nhà điêu khắc, từng công tác tại Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Quân đoàn 2. Với ông, hội họa không chỉ là nghệ thuật mà còn là cách ghi lại những con người và khoảnh khắc đặc biệt của cuộc chiến.
Năm 1975, trong những ngày chiến đấu quyết liệt trên chiến trường, Lê Duy Ứng bị thương và mù cả hai mắt. Trong hoàn cảnh đặc biệt ấy, ông vẫn không buông bỏ cây bút. Bằng chính máu của mình, ông vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh ngay trên chiến trường.
Bức chân dung được tạo nên trong một hoàn cảnh khắc nghiệt, khi người họa sĩ không còn nhìn thấy ánh sáng. Mỗi nét vẽ vì thế không chỉ là sự thể hiện tài năng mà còn chứa đựng tình cảm sâu sắc đối với vị lãnh tụ và niềm tin của người chiến sĩ giữa thời khắc chiến tranh đang đi đến hồi kết.
Câu chuyện về bức chân dung ấy trở thành một hình ảnh đặc biệt trong cuộc đời Lê Duy Ứng. Người họa sĩ đã dùng máu của mình thay cho màu vẽ, biến đau thương của chiến trường thành một tác phẩm mang dấu ấn của niềm tin và lòng kính trọng.
Sau chiến tranh, Lê Duy Ứng tiếp tục hoạt động nghệ thuật, gắn bó với hội họa và điêu khắc. Từ chiến trường năm 1975 đến hành trình sáng tác sau này, ông vẫn mang theo ký ức về những năm tháng đã trải qua và những con người mà ông từng gặp trong cuộc chiến.
Bức chân dung vẽ bằng máu vì thế không chỉ kể câu chuyện về một người nghệ sĩ bị thương, mà còn ghi lại sức mạnh tinh thần của một người lính: ngay trong thời khắc mất đi ánh sáng của đôi mắt, ông vẫn tìm cách lưu giữ hình ảnh mà mình trân trọng nhất.


