BỨC CHÂN DUNG VẼ BẰNG MÁU TỪ CỬA NGÕ SÀI GÒN
Trong căn phòng đầy tranh tại Hà Nội, người họa sĩ già với đôi mắt không còn tinh anh nhưng bàn tay vẫn múa bút điêu luyện kể cho tôi nghe về khoảnh khắc định mệnh cách đây hơn 50 năm. Đó là khi ông dùng chính dòng máu từ đôi mắt mình để vẽ nên một tác phẩm bất tử
Sáng ngày 28/4/1975, trong trận đánh tại căn cứ Nước Trong, người lính trẻ Lê Duy Ứng lúc đó đang đi cùng mũi tấn công của quân giải phóng. Một quả đạn pháo nổ gần đã hất tung ông, mảnh pháo găm thẳng vào mắt.
Bị thương rất nặng, đôi mắt không còn nhìn thấy gì, nhưng trong giây phút đối mặt với cái chết, ông không nghĩ đến nỗi đau. Ông quờ tay tìm cuốn sổ và cây bút trong túi ngực. Khi thấy bút đã hỏng, ông đã làm một việc không tưởng: Dùng ngón tay chấm vào dòng máu đang chảy tràn trên mặt để vẽ bức chân dung Bác Hồ trên trang giấy nhỏ.“Ánh sáng” trong bóng tối.Dưới bức chân dung, ông ghi dòng chữ: “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng hiến đời con cho Tổ quốc”. Ngay sau khi hoàn thành, ông ngất đi.
Bức tranh bằng máu ấy được đồng đội giữ lại và sau này trở thành một trong những kỷ vật thiêng liêng nhất của Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam. Điều kỳ diệu là sau này, nhờ sự tiến bộ của y học, ông đã được phẫu thuật và tìm lại được một phần ánh sáng để tiếp tục vẽ hàng ngàn bức tranh về đồng đội và quê hương.
Họa sĩ Lê Duy Ứng nói với tôi: “Lúc đó bác vẽ bằng trái tim, bằng niềm tin rằng đất nước chắc chắn sẽ hòa bình”. Câu chuyện của bác là minh chứng rằng dù trong bóng tối đau đớn nhất, niềm tin vào lý tưởng vẫn có thể tạo nên những điều kỳ diệu.



