Bức Chân Dung Vẽ Bằng Máu Và Ánh Sáng Niềm Tin
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng là người lính – họa sĩ đã dành tuổi trẻ của mình cho những chiến trường ác liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Câu chuyện ông dùng chính máu từ đôi mắt bị thương để vẽ chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh giữa ranh giới sinh tử đã trở thành biểu tượng cảm động về lòng yêu nước, niềm tin cách mạng và nghị lực phi thường của người chiến sĩ Việt Nam.
Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bằng những chiến công vẻ vang, nhưng đằng sau những trang sử ấy còn có biết bao câu chuyện cảm động về những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Họ là những người mang trong mình lý tưởng cao đẹp, sẵn sàng dâng hiến tuổi thanh xuân cho đất nước. Trong số đó, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Duy Ứng là một tấm gương đặc biệt, người đã để lại dấu ấn sâu sắc bằng nghị lực phi thường và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.
Ông Lê Duy Ứng sinh ngày 8 tháng 7 năm 1947 tại Quảng Bình. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật khi cha là họa sĩ, ông sớm bộc lộ năng khiếu hội họa từ khi còn nhỏ. Niềm đam mê ấy lớn dần theo năm tháng và trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của ông. Ngay từ thời niên thiếu, ông đã say mê sáng tác và từng có một phòng triển lãm tranh nhỏ mang tên “Xấu nên tránh, tốt nên làm”, thể hiện những suy nghĩ hồn nhiên nhưng giàu ý nghĩa của tuổi học trò.
Năm 1971, khi đang là sinh viên năm thứ ba Trường Đại học Mỹ thuật Hà Nội, hưởng ứng lời kêu gọi của Tổ quốc, ông cùng hàng vạn thanh niên miền Bắc gác lại việc học để lên đường nhập ngũ. Từ đây, cây bút và giá vẽ của người sinh viên mỹ thuật được thay bằng balô, quân trang và những hành trình nơi chiến trường khói lửa.
Trong những năm tháng chiến đấu, ông có mặt tại nhiều chiến trường ác liệt, đặc biệt là chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Suốt 81 ngày đêm khốc liệt, ông vừa làm nhiệm vụ chiến đấu vừa ghi lại hình ảnh đồng đội bằng máy ảnh, máy quay phim và những bức ký họa. Giữa bom đạn chiến tranh, ông không chỉ là người lính mà còn là người lưu giữ những khoảnh khắc lịch sử bằng tình yêu nghệ thuật và trách nhiệm với thế hệ mai sau.
Thế nhưng, sự kiện làm nên dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời ông diễn ra vào rạng sáng ngày 28 tháng 4 năm 1975, chỉ ít ngày trước khi đất nước hoàn toàn giải phóng. Khi ấy, ông cùng đồng đội trên chiếc xe tăng 847 thuộc Lữ đoàn Tăng 203 tiến về căn cứ Nước Trong, cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Nhiệm vụ của ông là ghi lại những hình ảnh chiến đấu trong trận đánh cuối cùng của cuộc kháng chiến.
Giữa lúc chiến sự diễn ra ác liệt, chiếc xe tăng bất ngờ trúng đạn địch. Một tiếng nổ dữ dội vang lên khiến ông bị thương rất nặng. Khi tỉnh lại giữa khói lửa chiến trường, ông nhận thấy đôi mắt mình bị tổn thương nghiêm trọng, máu chảy đầm đìa. Với kinh nghiệm nhiều năm trận mạc, ông hiểu rằng những vết thương ấy có thể cướp đi sinh mạng của mình bất cứ lúc nào.
Trong khoảnh khắc đứng giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, điều ông nghĩ đến không phải là nỗi đau hay sự sợ hãi. Người họa sĩ – chiến sĩ ấy đã lấy từ túi ra một tờ giấy, dùng chính máu từ đôi mắt bị thương để phác họa chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh. Phía sau bức chân dung là hình ảnh lá cờ Tổ quốc và cờ Đảng tung bay trong gió. Dưới bức vẽ, ông nắn nót viết dòng chữ: “Ánh sáng niềm tin. Con nguyện dâng Người tuổi thanh xuân”.
Đó không chỉ là một bức tranh. Đó là lời thề, là niềm tin, là tình yêu Tổ quốc được gửi gắm bằng tất cả những gì thiêng liêng nhất của một người lính. Khi hoàn thành nét vẽ cuối cùng, ông cẩn thận gấp bức tranh lại, đặt vào túi áo ngực rồi ngất lịm giữa chiến trường.
May mắn thay, ông đã được cứu sống. Tuy nhiên, những vết thương nghiêm trọng đã khiến ông mất đi ánh sáng của đôi mắt. Dù vậy, người chiến sĩ năm xưa không gục ngã trước số phận. Với nghị lực phi thường, ông tiếp tục sống, lao động và cống hiến. Những năm tháng sau chiến tranh, ông vẫn gắn bó với nghệ thuật, tiếp tục sáng tác và lan tỏa những giá trị tốt đẹp đến cộng đồng.
Câu chuyện của Lê Duy Ứng khiến nhiều người xúc động không chỉ bởi sự quả cảm trước cái chết mà còn bởi niềm tin son sắt vào lý tưởng cách mạng. Trong thời khắc đau đớn nhất, điều ông lựa chọn không phải là than khóc cho số phận mà là gửi gắm lòng biết ơn và niềm tin của mình tới Bác Hồ, tới Tổ quốc. Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về tinh thần Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của ông là một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, ý chí vượt khó và trách nhiệm với cộng đồng. Chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và theo đuổi những ước mơ của mình chính nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Vì vậy, mỗi người trẻ cần biết trân trọng cuộc sống hiện tại, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với những gì cha anh đã đánh đổi.
Thời gian có thể làm lùi xa những năm tháng chiến tranh, nhưng không thể làm phai mờ những giá trị mà những con người như Anh hùng Lê Duy Ứng để lại. Cuộc đời ông là minh chứng cho sức mạnh của niềm tin, của lòng yêu nước và ý chí kiên cường vượt lên nghịch cảnh. Bức chân dung Bác Hồ được vẽ bằng máu năm nào không chỉ là một tác phẩm đặc biệt, mà còn là biểu tượng bất tử về ánh sáng của lý tưởng và tinh thần dân tộc Việt Nam.



