Bức điện cuối cùng
Bức điện cuối cùng – tấm lòng son với nước của người chí sĩ giữa cơn binh lửa Vào năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra quyết liệt, một người yêu nước già nua – người từng đảm nhận trọng trách Hội trưởng Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam và Quyền Chủ tịch nước – đang lâm bệnh nặng tại Quảng Nam. Dù sức yếu, ông vẫn ngày đêm dõi theo tin chiến sự, lo cho vận nước như lo cho chính sinh mệnh của mình. Khi cảm nhận giờ phút cuối cùng đã đến, ông dặn thư ký gửi bức điện cuối cùng
Bức điện cuối cùng – tấm lòng son với nước của người chí sĩ giữa cơn binh lửa
Vào năm 1947, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Pháp đang diễn ra quyết liệt, một người yêu nước già nua – người từng đảm nhận trọng trách Hội trưởng Hội Liên hiệp quốc dân Việt Nam và Quyền Chủ tịch nước – đang lâm bệnh nặng tại Quảng Nam. Dù sức yếu, ông vẫn ngày đêm dõi theo tin chiến sự, lo cho vận nước như lo cho chính sinh mệnh của mình. Khi cảm nhận giờ phút cuối cùng đã đến, ông dặn thư ký gửi bức điện cuối cùng ra chiến khu Việt Bắc cho Chủ tịch Hồ Chí Minh, với lời nhắn “dẫu chết cũng không nản lòng, mong Chính phủ tiếp tục con đường kháng chiến đến thắng lợi”. Bức điện ấy, ngắn gọn mà chan chứa khí phách, trở thành biểu tượng của tinh thần trung liệt và lòng yêu nước vô bờ bến.



