Mẹ Việt Nam Anh hùng

“Bức điện đến lúc nửa đêm”

“Bức điện đến lúc nửa đêm”

Quảng Ninh28/02/2026CHI ĐOÀN TRƯỜNG TH&THCS LIÊN HÒA (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh còn ác liệt, ở một xã nhỏ vùng đồng bằng, ông là cán bộ phụ trách công tác chính sách. Công việc của ông không chỉ là ghi chép, thống kê… mà đôi khi còn là người mang đến những tin tức nặng nề nhất cho các gia đình.

Một đêm mưa lớn, gió lùa từng cơn qua mái nhà. Gần nửa đêm, ông nhận được một bức điện khẩn. Chỉ cần nhìn qua, ông đã hiểu đó là gì.

Giấy báo tử.

Tên người lính quen thuộc. Là con trai của một người mẹ trong xã – người mà ông vẫn gặp mỗi lần họp thôn, mỗi dịp lễ tết.

Ông ngồi lặng rất lâu.

Ông biết, theo quy định, sáng hôm sau báo cũng được. Nhưng càng nghĩ, ông càng không thể chợp mắt. Ông hình dung ra người mẹ ấy – có thể vẫn đang mong ngóng, vẫn tin con mình ngoài chiến trường rồi sẽ có ngày trở về.

Cuối cùng, ông quyết định đi.

Ông khoác chiếc áo mưa cũ, cầm theo chiếc đèn pin, lội qua con đường đất lầy lội. Trời tối đen, mưa quất vào mặt rát buốt. Con đường quen thuộc mà đêm ấy bỗng dài hơn thường ngày.

Đến trước cổng nhà, ông dừng lại rất lâu.

Ánh đèn pin run nhẹ trong tay.

Ông biết, chỉ cần gõ cánh cửa này… mọi thứ sẽ không bao giờ còn như trước nữa.

Cuối cùng, ông vẫn giơ tay lên, gõ.

Tiếng gõ cửa vang lên trong đêm mưa.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra. Người mẹ đứng đó, ánh đèn dầu hắt ra phía sau lưng bà. Bà nhìn ông, ánh mắt vừa hy vọng vừa lo lắng.

Bà không hỏi nhiều.

Chỉ khẽ hỏi một câu, rất nhẹ:
“Có tin của nó à?”

Ông nghẹn lại.

Bao nhiêu lần ông tưởng tượng sẽ nói gì trong khoảnh khắc này… nhưng khi đối diện thật, ông không thể nói nổi một lời.

Ông chỉ lặng lẽ đưa tờ giấy ra.

Người mẹ nhận lấy.

Đôi tay bà run lên. Ánh mắt lướt qua từng dòng chữ. Không ai biết trong khoảnh khắc đó bà đã đọc hay chỉ cảm nhận.

Bà không khóc.

Không kêu.

Chỉ đứng yên một lúc rất lâu… rồi khẽ gật đầu.

Một cái gật đầu rất nhẹ.

Như thể bà đã hiểu tất cả.

Rồi bà quay vào trong nhà, khép cửa lại.

Không một lời.

Không một tiếng động.

Ông đứng ngoài hiên một lúc, nghe tiếng mưa rơi nặng hạt trên mái. Trong lòng ông trống rỗng mà nặng trĩu.

Trên đường trở về, mưa vẫn rơi như lúc ông đi.

Nhưng mỗi bước chân dường như nặng hơn.

Ông kể lại sau này, rằng điều khó nhất không phải là đi trong mưa đêm, cũng không phải là quãng đường dài.

Mà là khoảnh khắc phải mang đến một sự thật… mà không một ai trên đời muốn nhận.

Vì có những tin tức,
người nhận đau một…
nhưng người mang đến, cũng không thể nào nhẹ lòng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn