Người có công giúp đỡ cách mạng

Bức Điện Khẩn Giữa Đêm Rừng

Một câu chuyện về người lính giữ liên lạc bằng máy vô tuyến trong rừng sâu, nơi một bức điện kịp thời có thể cứu cả một đơn vị khỏi vòng vây.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1974, Nguyễn Văn Thắng là chiến sĩ vô tuyến điện thuộc một đơn vị tiền phương. Anh được giao nhiệm vụ giữ liên lạc giữa sở chỉ huy và các mũi trinh sát hoạt động sâu trong vùng rừng núi.

Công việc của Thắng luôn gắn với chiếc máy vô tuyến nặng trĩu, cùng những con số mã hóa và tín hiệu rời rạc. Mỗi khi phát điện, anh phải giữ im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng “tạch tạch” nhỏ vang lên giữa màn đêm.

Một đêm mưa lớn, tín hiệu từ một tổ trinh sát phía trước đột ngột yếu dần rồi mất hẳn. Trước đó họ gửi về một mẩu tin ngắn: “Có dấu hiệu bị bao vây.”

Thắng lập tức báo về sở chỉ huy, rồi cố gắng gọi lại nhiều lần. Nhưng chỉ nhận được tiếng nhiễu trắng kéo dài.

Không thể chờ lâu hơn, anh xin phép phát bức điện khẩn cấp dựa trên thông tin cuối cùng nhận được, ước đoán vị trí của tổ trinh sát. Tay anh run nhẹ khi gõ từng ký tự mã Morse, nhưng giọng báo vẫn chắc chắn:

“Đề nghị cơ động lực lượng ứng cứu khu vực nghi vấn.”

Khoảng thời gian chờ đợi sau đó dài như vô tận. Mưa vẫn rơi, rừng vẫn tối đen, chỉ có ánh đèn nhỏ của máy vô tuyến là còn sáng.

Gần một giờ sau, tín hiệu phản hồi cuối cùng cũng trở lại: lực lượng cứu viện đã tiếp cận đúng khu vực và giải vây thành công cho tổ trinh sát. Họ bị ép sát bìa rừng, chỉ cần chậm thêm chút nữa sẽ rất nguy hiểm.

Khi nghe tin, Thắng thở ra nhẹ nhõm. Anh nhìn chiếc máy vô tuyến cũ kỹ trước mặt, hiểu rằng trong chiến tranh, có những “tiếng nói” không hề lớn, nhưng lại đủ sức thay đổi số phận con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn