BỤC GIẢNG CỦA NGƯỜI THƯƠNG BINH
Sau chiến tranh, người thương binh trở về quê với mảnh đạn còn nằm trong cơ thể.
Dù sức khỏe giảm sút, ông vẫn tình nguyện đi nói chuyện truyền thống tại nhiều trường học.
Mỗi lần bước lên bục giảng, ông luôn mặc bộ quân phục cũ đã bạc màu.
Ông kể cho học sinh nghe về những ngày hành quân trên dãy Trường Sơn và sự hy sinh của đồng đội.
Có em học sinh xúc động hỏi:
“Bác có sợ không?”
Người lính già mỉm cười:
“Ai cũng biết sợ, nhưng tình yêu Tổ quốc lớn hơn nỗi sợ.”



