BỨC KHĂN TAY CỦA NGƯỜI MẸ
Ngày lên đường nhập ngũ, Lương Văn Đức nhận từ mẹ một chiếc khăn tay nhỏ. Người mẹ chỉ dặn con hãy giữ gìn sức khỏe và cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Chiếc khăn theo Đức qua nhiều chặng đường hành quân. Nó không có giá trị vật chất lớn, nhưng với người lính trẻ, đó là một phần ký ức về quê nhà.
Có những đêm nghỉ chân giữa rừng, Đức lấy chiếc khăn ra lau mặt rồi cẩn thận gấp lại. Nhìn chiếc khăn, anh nhớ đến mẹ, đến căn nhà nhỏ và những người thân đang chờ đợi.
Nhiều năm sau chiến tranh, chiếc khăn đã cũ, nhưng Đức vẫn giữ nó như một kỷ vật. Ông nói rằng trong những năm tháng gian khó, chính những tình cảm giản dị từ quê nhà đã tiếp thêm sức mạnh để người lính vững bước.


