BỨC KÝ HỌA CUỐI CÙNG
Họa sĩ Phạm Thanh Tâm nhập ngũ năm 1971 và chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị. Trong chiến tranh, ông mang theo sổ tay và bút chì để ký họa chân dung đồng đội. Nhiều bức vẽ của ông trở thành những kỷ vật vô giá vì chỉ ít lâu sau khi được vẽ, một số chiến sĩ đã anh dũng hy sinh. Câu chuyện dưới đây được kể lại từ những hồi ức và các cuộc giao lưu của chính ông.
Ông Phạm Thanh Tâm kể rằng, giữa những ngày chiến sự ác liệt ở Quảng Trị, điều kiện vô cùng thiếu thốn. Mỗi khi đơn vị có vài phút nghỉ ngơi, ông lại lấy cuốn sổ nhỏ và cây bút chì ra để vẽ chân dung đồng đội.
Có lần, một chiến sĩ trẻ ngồi trước mặt ông, cười và nói:
"Anh vẽ cho em đẹp một chút nhé, biết đâu sau này còn mang về cho mẹ."
Ông vừa vẽ vừa trò chuyện. Người lính kể về quê hương, về mẹ già và ước mong sau chiến tranh sẽ trở về tiếp tục học hành. Chỉ trong khoảng hai mươi phút, bức chân dung đã hoàn thành. Người chiến sĩ cẩn thận gấp lại, bỏ vào túi áo ngực rồi tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ.
Vài ngày sau, đơn vị nhận tin người chiến sĩ ấy đã hy sinh trong một trận đánh. Khi nghe tin, ông Phạm Thanh Tâm lặng người. Ông nhớ mãi nụ cười và câu nói giản dị của đồng đội trước lúc chia tay.
Từ đó, mỗi lần cầm bút, ông đều tự nhủ phải vẽ thật nhanh nhưng cũng thật cẩn thận, bởi ông không biết liệu người ngồi trước mặt mình có còn cơ hội trở về sau trận chiến hay không.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông gìn giữ hàng trăm bức ký họa như những trang ký ức sống động về một thế hệ đã cống hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. Đối với ông, mỗi bức chân dung không chỉ là một tác phẩm hội họa mà còn là một lời tri ân gửi đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường.



