Cựu Thanh niên xung phong

Bức Tấm Huyền Chi Của Một Tên TNXP Khánh Thiện

Ninh Bình16/04/2026Hoàng Văn Bắc (Xóm 2 Đông Cường, xã Khánh Thiện)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, nắng chiều chiếu rọi vào sân trường trường THCS Khánh Thiện, chàng trai 19 tuổi Bùi Đình Chiến đang đứng trên bục phát biểu cùng hàng chục thanh niên xung phong mới trúng tuyển Đội K53. "Tôi ăn cơm đất nước từ lúc nhỏ, giờ là lúc tôi dâng hiến thanh xuân", ông nói với giọng run rẩy nhưng đầy nhiệt huyết, chữ ký tay viết trên phiếu đăng ký vẫn còn ẩm ướt từ hơi thở của tuổi trẻ.

Nhưng ngay tại bàn cân kiểm tra sức khỏe, một rào cản đã đứng trước ước mơ: ông chỉ nặng 39 cân, đội ngũ quân sự đã đuổi ông xuống ngay lập tức. Ông cười chút ngượng, nhờ đồng đội giúp nói chung: "Ông ơi, tôi chạy được cả ngày dưới nóng nắng, tôi có thể mang bao gạo nặng hơn tôi", rồi cuối cùng được chấp nhận đi cùng.

Chặng Đường Xẻ Dọc Trường Sơn

Sau 2 tháng hành quân ròng rã qua núi non xứ Nghệ, đội TNXP K53 bước vào chiến trường miền Nam. Chiến tranh tàn khốc hơn những gì ông tưởng tượng: mỗi đêm đều nghe tiếng súng vang dội, mỗi ngày đều phải trốn trong hố đất khi máy bay Mỹ quét khu vực. Có lần đơn vị ông đang theo bị tấn công đột ngột, ông bị đổ cây trúng chân, phải được đồng đội vác đi qua suối lạnh, sau đó trốn vào khu rừng dày dặn trong 3 ngày mà không có đủ thuốc.

Nhưng tình đồng đội luôn là bức tường vững chắc: ai có gạo đều chia đều, ai biết cách làm lửa sẽ chuẩn bị bữa ăn, ai thấy thương binh sẽ lo lắng đưa đi chữa trị. Đó là những ngày ông học cách sống và chiến đấu cùng đồng đội, những kỷ ức sẽ mãi gắn kết với tên tuổi TNXP Khánh Thiện.

Lần Cuối Gặp Mẹ

Năm 1973, sau 8 năm xa nhà, ông được về phép 1 tháng. Mẹ già ở Khánh Thiện đã tóc bạc nửa, cứ ôm chồng ông khóc thầm suốt chiều. "Con đã lớn tuổi rồi, cưới vợ đi", mẹ nói với giọng run rẩy. Chỉ 12 ngày sau lễ cưới, ông đã nhận lệnh phải quay trở lại chiến trường. Lúc đó ông không hay biết đó là lần cuối cùng gặp mẹ: năm 1974, mẹ qua đời khi ông vẫn đang ở tiền tuyến, không có cơ hội nói lời tạ ơn hay chia buồn.

Sau khi xuất ngũ năm 1976, ông trở về Khánh Thiện, nhận vai trò Bí thư chi bộ hơn 10 năm, sau đó tham gia Hội Cựu chiến binh. Cho đến nay, ông vẫn miệt mài làm công tác hội, luôn tự hào nói: "Tôi ăn cơm Nhà nước từ năm 18 tuổi, vẫn phải vác tù và hàng tổng để trả ơn đất nước".

Hiện nay, bên tủ gỗ sắt gốm của ông vẫn treo chiếc huy chương Kháng chiến hạng 3, cùng hàng chục giấy khen từ cấp xã, huyện. Đó là những dấu vết nhỏ của một thời hoa lửa, của một thanh niên Khánh Thiện đã dâng hiến tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn