Bức thư bất tử từ Thành cổ
Có những con người đã chấp nhận sống một cuộc đời ngắn ngủi để dân tộc được sống một đời dài lâu. Đó là câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh, người lính trẻ đã ngã xuống trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Trước khi bước vào cuộc chiến, anh là sinh viên năm cuối khoa Xây dựng của trường Đại học Bách khoa Hà Nội, vừa mới lập gia đình được tiếp quản hạnh phúc vỏn vẹn vài ngày.
Nơi chiến trường Quảng Trị khốc liệt, giữa mưa bom bão đạn cày xới từng tấc đất, người lính trẻ ấy đã viết lại một lá thư gửi về cho gia đình. Lá thư không một lời bi lụy, mà bình thản đến lạ lùng, dự cảm chính xác ngày mình hy sinh. Anh viết cho mẹ bằng chữ hiếu vẹn tròn, viết cho người vợ trẻ bằng tình yêu thủy chung sâu sắc nhưng không níu kéo, và viết cho giang sơn bằng cả mạng sống của mình.
Anh ngã xuống khi tuổi đôi mươi đang căng tràn nhựa sống, nhưng lý tưởng và tinh thần của anh đã hòa vào lòng đất Quảng Trị, trở thành một phần bất tử của lịch sử. Bức thư của anh giờ đây là một di vật thiêng liêng, một lời nhắc nhở nghiêm khắc đối với thế hệ hôm nay về trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống.



