Bức Thư Bên Dòng Sông
Trần Thị Ngọc Lan - Bức Thư Bên Dòng Sông
Bức Thư Bên Dòng Sông
Năm 1972, cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào những ngày khốc liệt. Tại một vùng quê thuộc Quảng Bình, cô gái trẻ Trần Thị Ngọc Lan, mới hai mươi mốt tuổi, tình nguyện tham gia đội thanh niên xung phong. Lan vốn là con gái út trong một gia đình có bốn người con. Trước ngày lên đường, mẹ ôm Lan thật lâu rồi chỉ nói: “Con đi mạnh khỏe, khi nào đất nước yên bình thì trở về.”
Lan được giao nhiệm vụ san lấp hố bom và bảo đảm giao thông trên một tuyến đường quan trọng. Ban ngày, máy bay địch liên tục đánh phá. Ban đêm, dưới ánh đèn pin được che kín, Lan cùng đồng đội sửa đường, chuyển hàng và đưa thương binh qua những đoạn đường nguy hiểm.
Một đêm cuối mùa hè, khi cả đội vừa hoàn thành việc sửa một đoạn đường bị bom đánh sập, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Mọi người vội tìm nơi trú ẩn. Một quả bom rơi gần đó khiến Lan bị thương ở chân. Dù đau đớn, cô vẫn cố bò đến bên người đồng đội đang mắc kẹt dưới một thân cây đổ. Lan gọi mọi người đến giúp và cùng họ đưa người bị thương ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Sau trận bom, con đường lại được khôi phục. Lan ngồi bên một hố bom còn bốc khói, lấy trong túi áo ra một lá thư chưa gửi cho mẹ. Trong thư, cô viết rằng mình vẫn khỏe và mong ngày chiến tranh kết thúc để được trở về phụ mẹ trồng lại vườn cây.
Nhưng lá thư ấy mãi không đến được tay người mẹ.
Trong một trận bom sau đó, Trần Thị Ngọc Lan đã hy sinh khi đang làm



