bức thư bọc kín
Năm 1968, tại một ngôi làng nhỏ ven sông, cậu bé Nam mới mười ba tuổi nhưng đã nổi tiếng nhanh nhẹn và gan dạ. Cha đang ở chiến trường, mẹ tham gia dân công hỏa tuyến, Nam sống cùng bà ngoại.
Mỗi chiều, Nam thường ra bến sông ngóng những chuyến đò chở bộ đội qua lại. Cậu luôn mong một ngày được góp sức cho đất nước như cha mình.
Một hôm, đơn vị bộ đội đóng quân gần làng cần chuyển gấp một bức thư mật sang bờ bên kia. Nhưng cây cầu đã bị đánh sập, còn địch đang tuần tra khắp khu vực. Không ai có thể qua sông mà không bị phát hiện.
Nam mạnh dạn xin nhận nhiệm vụ. Ban đầu các chú bộ đội không đồng ý vì cậu còn quá nhỏ. Nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của Nam, họ đành giao bức thư và dặn dò cẩn thận.
Đêm xuống, Nam lặng lẽ bơi qua dòng sông lạnh buốt. Bức thư được bọc kín trong túi ni lông và buộc chặt trước ngực. Giữa dòng nước đen ngòm, nhiều lần cậu tưởng mình không đủ sức. Nhưng nghĩ đến những người lính ngoài mặt trận đang chờ tin, Nam lại cố gắng bơi tiếp.
Cuối cùng, cậu cũng trao được bức thư cho đơn vị nhận nhiệm vụ. Nhờ thông tin trong thư, quân ta kịp thời chuẩn bị và tránh được một cuộc tập kích bất ngờ của địch.
Ngày trở về, Nam được các chú bộ đội khen ngợi. Cậu chỉ cười:
"Cháu làm được chút việc thôi mà!"
Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Nam trở thành một thầy giáo. Trên bục giảng, mỗi khi kể cho học sinh nghe về những năm tháng ấy, ông luôn nhấn mạnh rằng:
"Anh hùng không nhất thiết phải làm những điều phi thường. Đôi khi, anh hùng là người dám làm điều đúng đắn khi Tổ quốc cần."
Đó chính là tinh thần của một thời hoa lửa anh hùng – thời mà cả dân tộc, từ những em nhỏ đến người lớn, đều chung một trái tim yêu nước.



