BỨC THƯ CHƯA ĐƯỢC GỬI
Những năm chiến tranh, vùng ven bán đảo Sơn Trà chìm trong khói lửa. Ban ngày, làng chài vẫn cố giữ nhịp sống bình thường với những chiếc thuyền ra khơi. Nhưng khi đêm xuống, tất cả chìm vào im lặng — không đèn, không tiếng nói lớn, chỉ còn tiếng sóng vỗ và tiếng máy bay vọng lại từ xa.
Trong làng có một cô gái tên Lành.
Lành không phải bộ đội, cũng không phải thanh niên xung phong. Cô chỉ là một cô gái chèo thuyền, sống cùng mẹ già trong căn nhà nhỏ sát mép nước.
Nhưng công việc của Lành… không ai biết rõ.
Đêm nào cũng vậy, khi cả làng đã tắt hết đèn, Lành lặng lẽ đưa chiếc thuyền nan ra sông. Không ánh sáng, không tiếng động, chỉ có mái chèo khua rất khẽ, như sợ đánh thức cả màn đêm.
Người trong làng chỉ thấy cô đi… rồi về khi trời gần sáng. Áo quần ướt sũng, đôi tay đỏ lên vì lạnh và vì chèo quá lâu.
Mãi sau này, người ta mới biết — Lành chở thư.
Những lá thư nhỏ được cuộn lại, giấu trong ống tre, bọc kín bằng vải dầu để không thấm nước. Đó là thư của người lính gửi về nhà. Là lời nhắn của hậu phương gửi ra tiền tuyến. Là những dòng chữ viết vội trước giờ ra trận.
Lành không đọc.
Cô không cần biết bên trong viết gì.
Cô chỉ biết, ở hai đầu con sông, luôn có những người đang chờ.
Có người chờ tin con.
Có người chờ tin chồng.
Có người chỉ chờ một dòng chữ… để biết người thân mình vẫn còn sống.
Một đêm mưa lớn, gió nổi lên từng cơn, sóng đánh vào mạn thuyền. Chiếc thuyền nhỏ chao đảo giữa dòng nước đen đặc.
Bất ngờ, một con sóng lớn ập tới.
Chiếc ống tre đựng thư rơi xuống sông.
Không một chút do dự, Lành lao xuống nước.
Dòng sông lạnh buốt, tối đến mức không nhìn thấy gì. Cô lần mò bằng đôi tay, quờ quạng trong tuyệt vọng. Nhiều lần hụt hơi, nhiều lần tưởng như không thể lên được nữa.
Nhưng rồi… cô chạm được vào ống tre.
Khi lên bờ, người cô run bần bật, môi tím tái. Nhưng hai tay vẫn ôm chặt ống thư vào ngực.
Cô không nói gì.
Chỉ lặng lẽ tiếp tục hành trình.
Bởi với cô, đó không chỉ là những lá thư — đó là hy vọng của rất nhiều con người.
Chiến tranh ngày càng ác liệt.
Những chuyến đi của Lành cũng thưa dần, nhưng chưa bao giờ dừng lại.
Cho đến một đêm…
Lành không trở về.
Người trong làng đi tìm suốt nhiều ngày. Họ chỉ tìm thấy chiếc thuyền trôi dạt vào bãi cát, phủ đầy bùn và rong biển.
Bên trong thuyền, vẫn còn một ống tre được buộc chặt.
Khi mở ra, bên trong chỉ còn lại một lá thư.
Một lá thư… chưa kịp gửi.
Không ai biết người nhận là ai.
Không ai biết người viết còn sống hay đã ngã xuống.
Chỉ biết, nét chữ trong thư vẫn còn nguyên, như vừa mới viết:
“Má ơi, con vẫn còn sống. Khi nào hết giặc, con sẽ về…”
Nhiều năm sau, khi đất nước hòa bình, câu chuyện về cô gái chèo thuyền năm ấy vẫn được người trong làng nhắc lại.
Không ai biết rõ tên đầy đủ của cô.
Không có huân chương.
Không có tấm ảnh nào được lưu giữ.
Chỉ có những lá thư… đã từng đến nơi.
Và có thể, đâu đó trong cuộc đời này, vẫn có một người mẹ đã chờ đợi — nhưng mãi mãi không nhận được hồi âm.



