Bài viết

BỨC THƯ CHƯA GIỬ TỪ THỜI HOA LỬA

LÊ QUANG BIỆN – BỨC THƯ CHƯA GỬI TỪ THỜI HOA LỬA Mô tả ngắn Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Lê Quang Biện – một người lính trẻ mang trong tim tình yêu quê hương và một lời hẹn chưa kịp thực hiện – đã đi qua những ngày mưa bom, bão đạn bằng niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình. Nhiều năm sau, một bức thư cũ được tìm thấy, mang theo câu chuyện về tuổi trẻ, tình yêu và sự hy sinh của một thế hệ đã gửi lại mùa xuân cho quê hương.

30/08/2026Hồ Công Nhậm (Đoàn xã Vị Thanh 1)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ QUANG BIỆN – BỨC THƯ CHƯA GỬI TỪ THỜI HOA LỬA

Mô tả ngắn

Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, Lê Quang Biện – một người lính trẻ mang trong tim tình yêu quê hương và một lời hẹn chưa kịp thực hiện – đã đi qua những ngày mưa bom, bão đạn bằng niềm tin giản dị: đất nước rồi sẽ có ngày hòa bình. Nhiều năm sau, một bức thư cũ được tìm thấy, mang theo câu chuyện về tuổi trẻ, tình yêu và sự hy sinh của một thế hệ đã gửi lại mùa xuân cho quê hương.

Nội dung

Chiều cuối năm, con đường làng phủ một lớp bụi mỏng. Những hàng tre bên bờ ruộng nghiêng mình trong gió, tiếng chim gọi nhau về tổ nghe bình yên đến lạ.

Bà cụ ngồi trước hiên nhà, đôi tay chậm rãi lần từng trang giấy đã ngả màu vàng.

Đó là một bức thư.

Trên góc giấy, dòng chữ đã nhòe theo năm tháng:

“Gửi mẹ, và gửi người con thương…”

Người viết là Lê Quang Biện.

Ngày ấy, Biện mới ngoài hai mươi tuổi.

Anh sinh ra trong một gia đình nông dân. Tuổi thơ của Biện gắn với cánh đồng, với những buổi trưa chạy chân trần trên con đường đất và tiếng mẹ gọi mỗi chiều khi mặt trời khuất sau rặng tre.

Rồi chiến tranh đến.

Ngày lên đường, mẹ đứng bên cổng, cố giấu những giọt nước mắt sau nụ cười.

“Con đi mạnh giỏi. Nhớ giữ gìn sức khỏe.”

Biện gật đầu.

Anh không dám ôm mẹ lâu, bởi anh sợ nếu ôm thêm một chút nữa, mình sẽ không đủ can đảm bước đi.

Trong ba lô của người lính trẻ hôm ấy chỉ có vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và một tấm ảnh.

Tấm ảnh của một cô gái có mái tóc dài.

Tên cô là Lan.

Lan là người đã cùng Biện lớn lên bên dòng sông quê. Họ chẳng có những lời yêu đương hoa mỹ. Chỉ là những buổi chiều cùng nhau gánh nước, những lần Biện giúp Lan sửa chiếc xe đạp cũ, rồi những ánh mắt ngập ngừng chẳng ai dám nói thành lời.

Trước ngày Biện lên đường, Lan đưa cho anh một chiếc khăn tay.

“Anh nhớ giữ lấy.”

Biện cười:

“Để làm gì?”

“Để… khi nhớ nhà thì lấy ra nhìn.”

Anh bật cười, nhưng sau đó lại cẩn thận gấp chiếc khăn đặt vào túi áo.

Những tháng ngày nơi chiến trường không giống bất cứ điều gì Biện từng tưởng tượng.

Có những buổi sáng, tiếng chim vẫn hót trên những tán cây.

Nhưng chỉ vài phút sau, bầu trời đã rung lên bởi tiếng bom đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỨC THƯ CHƯA GIỬ TỪ THỜI HOA LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa