Khác

Bức thư chưa gửi (1)

Trong ba lô của ông Dũng, có một vật mà ông chưa bao giờ rời xa—một bức thư đã ngả màu vàng theo thời gian. Đó là bức thư ông viết năm hai mươi tuổi, trước một trận đánh lớn.

Quảng Ngãi01/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm hôm ấy, rừng im lặng một cách bất thường. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu điều gì đang chờ phía trước. Ông Dũng lấy giấy bút, ngồi dưới ánh đèn pin yếu ớt và bắt đầu viết.

Ông viết về những điều rất giản dị: con đường làng, cây đa đầu ngõ, và nụ cười của người con gái mà ông thương. Ông hứa rằng sẽ trở về, sẽ cưới cô, sẽ sống một cuộc đời bình thường như bao người khác.

Nhưng sáng hôm sau, trận đánh nổ ra dữ dội. Khi mọi thứ kết thúc, ông vẫn còn sống—nhưng nhiều đồng đội thì không. Trong hỗn loạn ấy, bức thư chưa kịp gửi đi.

Ông giữ nó lại. Ban đầu là vì chưa có dịp gửi. Sau đó, là vì không còn đủ can đảm. Nhiều năm sau chiến tranh, ông gặp lại người con gái năm xưa. Cô đã có gia đình, có cuộc sống riêng.

Ông không đưa bức thư cho cô.

Ông nói: “Có những điều, giữ lại thì đẹp hơn.”

Giờ đây, mỗi khi mở bức thư, ông không chỉ đọc lại những dòng chữ, mà còn đọc lại cả một thời tuổi trẻ—nơi có hy vọng, tình yêu, và cả những điều chưa bao giờ kịp nói.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn