Bức thư chưa gửi
Năm tôi mười tám tuổi, tôi lên đường nhập ngũ với một bức thư chưa kịp gửi cho mẹ. Trong thư, tôi chỉ viết rằng tôi sẽ cố gắng trở thành người lính tốt, xứng đáng với niềm tin của gia đình. Những ngày đầu huấn luyện đầy khó khăn, nhưng tôi luôn tự nhủ phải kiên cường.
Chúng tôi thường được nghe kể về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người con ưu tú của chính quê hương Quảng Bình. Điều đó khiến tôi càng thêm tự hào và có động lực. Tôi nghĩ nếu bác có thể làm được những điều vĩ đại như vậy, thì tôi cũng phải cố gắng hết sức mình.
Một lần, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ quan trọng. Trước giờ xuất phát, chỉ huy nhắc lại lời dạy của bác Giáp về tinh thần đoàn kết. Những lời ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả.
Trong trận chiến, tôi bị thương nhẹ nhưng vẫn cố gắng bám trụ. Tôi nhớ đến bức thư chưa gửi và tự nhủ phải sống để trở về. Sau nhiều ngày chiến đấu, chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ.
Khi trở về, việc đầu tiên tôi làm là gửi bức thư ấy cho mẹ. Tôi kể thêm về những gì mình đã trải qua và về niềm tin vào sự lãnh đạo của bác Võ Nguyên Giáp. Mẹ tôi đọc thư và khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Giờ đây, mỗi lần đọc lại bức thư cũ, tôi như sống lại một thời tuổi trẻ đầy gian khó nhưng cũng rất đỗi tự hào. “Thời hoa lửa” đã rèn luyện chúng tôi trở thành những con người mạnh mẽ hơn.


