Bức thư chưa gửi
Bức thư chưa gửi
Trong một chiếc hộp gỗ cũ, ông Hùng vẫn giữ lá thư chưa kịp gửi từ thời chiến. Giấy đã úa vàng, nét chữ run run nhưng vẫn còn rõ. Đó là lá thư ông viết cho mẹ trước một trận đánh lớn. Khi ấy, ông nghĩ rằng có thể mình sẽ không trở về, nên đã viết tất cả những điều chưa từng nói.
Nhưng rồi trận đánh qua đi, ông vẫn sống. Lá thư không được gửi đi, và ông cũng không bao giờ viết lại. Sau chiến tranh, ông trở về, nhưng mẹ ông đã mất. Lá thư trở thành kỷ vật duy nhất nối ông với quá khứ.
Mỗi lần đọc lại, ông không thấy buồn, mà thấy biết ơn. Biết ơn vì mình còn sống, biết ơn vì đã có một thời tuổi trẻ đầy ý nghĩa. Ông giữ lá thư không phải để nhớ về mất mát, mà để nhắc mình trân trọng hiện tại.
Con cháu ông nhiều lần hỏi về lá thư ấy, ông chỉ cười và nói: “Đó là tuổi trẻ của ông.” Và trong nụ cười ấy, có cả niềm tự hào lẫn sự bình yên.


