Bức thư chưa gửi
Chiều hôm đó, đơn vị đóng quân bên một sườn đồi yên tĩnh hiếm hoi. Nguyễn Văn Bình ngồi tựa lưng vào gốc cây, lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã nhàu và cây bút chì ngắn. Anh bắt đầu viết thư cho mẹ. “Má ơi, con vẫn khỏe. Ở đây rừng nhiều lắm, đêm nghe tiếng côn trùng kêu mà nhớ nhà…” Những dòng chữ giản dị, không hoa mỹ, nhưng chứa đầy tình cảm. Anh kể về đồng đội, về những bữa cơm vội, về những lúc hành quân dưới ánh trăng. Anh không kể nhiều về hiểm nguy, chỉ nói rằng mình “vẫn ổn” để mẹ yên l
Chiều hôm đó, đơn vị đóng quân bên một sườn đồi yên tĩnh hiếm hoi. Nguyễn Văn Bình ngồi tựa lưng vào gốc cây, lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã nhàu và cây bút chì ngắn. Anh bắt đầu viết thư cho mẹ. “Má ơi, con vẫn khỏe. Ở đây rừng nhiều lắm, đêm nghe tiếng côn trùng kêu mà nhớ nhà…” Những dòng chữ giản dị, không hoa mỹ, nhưng chứa đầy tình cảm. Anh kể về đồng đội, về những bữa cơm vội, về những lúc hành quân dưới ánh trăng. Anh không kể nhiều về hiểm nguy, chỉ nói rằng mình “vẫn ổn” để mẹ yên l


