Bức thư chưa gửi
trong một lần dọn dẹp nơi đóng quân cũ, anh Bình tìm thấy một bức thư chưa được gửi đi. Lá thư được gấp cẩn thận, đặt trong túi áo của một người lính đã hy sinh.
trong một lần dọn dẹp nơi đóng quân cũ, anh Bình tìm thấy một bức thư chưa được gửi đi. Lá thư được gấp cẩn thận, đặt trong túi áo của một người lính đã hy sinh.
Anh mở ra đọc. Đó là thư gửi về cho gia đình, viết bằng những dòng chữ nắn nót. Người lính kể về cuộc sống nơi chiến trường, trấn an gia đình rằng mình vẫn khỏe, và hứa sẽ sớm trở về.
Nhưng lời hứa ấy đã không thể thực hiện.
Anh Bình cầm lá thư, cảm thấy nghẹn ngào. Anh quyết định giữ lại và tìm cách gửi về cho gia đình người lính. Sau nhiều nỗ lực, cuối cùng anh cũng tìm được địa chỉ.
Ngày trao lá thư, gia đình người lính bật khóc. Dù đau đớn, nhưng họ cảm thấy được an ủi phần nào khi biết những suy nghĩ cuối cùng của người thân.
Với anh Bình, bức thư ấy không chỉ là kỷ vật, mà là cầu nối giữa người đã khuất và những người ở lại—một minh chứng cho tình cảm không bao giờ mất đi.



