Bức thư chưa gửi
Ở thôn Bái, xã Khả Cửu, mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, cụ Hà Văn Lệ, sinh năm 1938, lại lặng người khi nhớ đến một kỷ vật mà cụ đã gìn giữ suốt cuộc đời – một bức thư chưa kịp gửi.
Bức thư chưa gửi
(Nhân vật: Cụ Hà Văn Lệ)
Ở thôn Bái, xã Khả Cửu, mỗi lần nhắc về những năm tháng chiến tranh, cụ Hà Văn Lệ, sinh năm 1938, lại lặng người khi nhớ đến một kỷ vật mà cụ đã gìn giữ suốt cuộc đời – một bức thư chưa kịp gửi.
Đó là những năm đất nước còn chìm trong khói lửa. Người thanh niên trong bản lần lượt lên đường nhập ngũ. Người ở lại vừa lao động sản xuất, vừa ngóng tin từ tiền tuyến.
Ngày người em trai chuẩn bị lên đường, cụ Lệ nắm chặt tay em và dặn:
"Đi mạnh khỏe nhé! Quê nhà lúc nào cũng chờ em trở về."
Người em chỉ cười:
"Anh ở nhà chăm sóc cha mẹ giúp em. Hòa bình rồi, anh em mình sẽ lại cùng lên nương."
Sau ngày chia tay ấy, căn nhà sàn trở nên vắng lặng.
Một tối bên ánh đèn dầu, nhớ em da diết, cụ Lệ lấy giấy bút ra viết thư.
Trong thư, cụ kể về mùa lúa trên nương đã bắt đầu chín, con suối đầu bản vẫn trong veo, cha mẹ vẫn khỏe, bà con vẫn luôn nhắc đến những người con đang làm nhiệm vụ.
Cuối thư, cụ viết:
"Em hãy yên tâm. Quê nhà vẫn bình yên. Chúng ta đều tin ngày chiến thắng sẽ đến và anh em mình sẽ lại quây quần bên bếp lửa."
Viết xong, cụ gấp bức thư thật cẩn thận, cho vào phong bì.
Nhưng vì điều kiện liên lạc thời chiến vô cùng khó khăn, chuyến chuyển thư bị gián đoạn. Bức thư ấy không bao giờ được gửi đi.
Cụ cất nó trong chiếc hòm gỗ đặt ở góc nhà.
Thời gian trôi qua, chiến tranh kết thúc. Người em may mắn trở về.
Một buổi tối, hai anh em ngồi bên bếp lửa. Cụ Lệ mở chiếc hòm cũ, lấy ra phong bì đã ngả màu thời gian.
Người em ngạc nhiên hỏi:
"Anh giữ gì vậy?"
Cụ mỉm cười:
"Bức thư anh viết cho em năm ấy. Anh định gửi nhưng rồi không gửi được."
Người em nhẹ nhàng mở thư.
Từng dòng chữ đã nhòe theo năm tháng, nhưng tình cảm của người anh vẫn còn nguyên vẹn.
Đọc xong, anh lặng lẽ ôm lấy anh trai.
Không ai nói một lời.
Chỉ có ánh lửa bập bùng và đôi mắt đỏ hoe của hai anh em sau bao năm xa cách.
Từ đó, cụ Hà Văn Lệ luôn giữ bức thư ấy như một báu vật của gia đình.
Mỗi lần con cháu hỏi, cụ lại lấy bức thư ra và kể về những ngày đất nước còn gian khó, về nỗi nhớ của người ở hậu phương và niềm tin mãnh liệt vào ngày đoàn tụ.
Cụ thường căn dặn:
"Chiến tranh có thể làm những bức thư không đến được người nhận, nhưng không bao giờ ngăn được tình thân và lòng yêu nước. Các con hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, yêu thương gia đình và sống có trách nhiệm với quê hương."
Năm tháng qua đi, giấy thư đã úa vàng, nét mực đã phai, nhưng "Bức thư chưa gửi" vẫn là minh chứng cho tình cảm gia đình, sự thủy chung và niềm tin son sắt của những người dân Khả Cửu trong những năm tháng hoa lửa.
Thông điệp: Có những bức thư không bao giờ được gửi, nhưng tình yêu thương và niềm hy vọng trong đó vẫn còn mãi. Hòa bình hôm nay càng đáng quý khi được xây đắp từ sự hy sinh, chờ đợi và niềm tin của biết bao gia đình Việt Nam.



