Bài viết

BỨC THƯ CHƯA GỬI

Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong tuổi đời còn rất trẻ, đã gác lại những ước mơ riêng để góp sức bảo vệ tuyến đường Trường Sơn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Hà Nội13/08/2026Xã Châu Thành (Đoàn xã Châu Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, khi mới 19 tuổi, Nguyễn Thị Bình tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong và được điều vào tuyến đường Trường Sơn. Công việc của cô và đồng đội là san lấp hố bom, sửa đường và vận chuyển hàng hóa để những đoàn xe có thể tiếp tục ra trận.

Những đêm trên Trường Sơn thường chìm trong tiếng bom và tiếng máy bay. Mỗi khi bom vừa dứt, Bình cùng đồng đội lại nhanh chóng lao ra mặt đường, người cuốc đất, người xúc đá, người san lấp những hố bom để con đường được thông suốt.

Trong ba lô của Bình luôn có một lá thư cô viết cho mẹ nhưng chưa kịp gửi. Trong thư, cô kể rằng mình vẫn khỏe và hứa: “Khi đất nước yên bình, con sẽ trở về.”

Nhưng lời hứa ấy không bao giờ thành hiện thực. Trong một trận bom dữ dội, Bình đã hy sinh khi đang cùng đồng đội sửa đường.

Nhiều năm sau, đồng đội tìm thấy cuốn sổ nhỏ của cô. Ở trang cuối chỉ còn một dòng chữ: “Ước gì ngày mai trời lại xanh.”

Câu chuyện về Nguyễn Thị Bình là hình ảnh của biết bao chàng trai, cô gái trong thời hoa lửa. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo những ước mơ giản dị về gia đình, tình yêu và tương lai. Sự hy sinh của họ đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay, để những thế hệ sau được sống dưới một bầu trời không còn tiếng bom.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn