Bức thư chưa gửi giữa ranh giới sống chết
Ký ức xúc động về tình đồng đội và lời hứa dang dở của những người lính trẻ kiên cường bám trụ tại chiến trường Khe Sanh năm 1968, nơi khói lửa bom đạn không thể dập tắt hy vọng và lý tưởng tuổi trẻ.
Đầu năm 1968, chiến trường Khe Sanh (Quảng Trị) bước vào những ngày giao tranh khốc liệt nhất. Trung đạn và pháo bầy của địch cày xới từng tấc đất. Khi ấy, anh lính trẻ Lê Xuân Tùng mới mười chín tuổi, cùng đơn vị đào hầm bám trụ suốt nhiều ngày đêm dưới mưa bom.
Trong một trận chống càn dữ dội, hầm gác của Tùng và đồng đội tên Nam bị trúng đạn pháo. Đất đá sạt lở đè nặng, khói khét lẹt xộc vào mũi khiến cả hai nghẹt thở. Nam bị một mảnh đạn ghim vào ngực, máu thấm đỏ thẫm chiếc áo trấn thủ. Trong cơn mê man, Nam rút từ túi áo ngực ra một bức thư đã gấp gọn, góc thư đã lấm lem vết đất và máu, run run dúi vào tay Tùng rồi thì thầm: "Nếu tớ không về được, nhờ Tùng gửi cái này về cho mẹ ở quê... Báo với mẹ là tớ đã chiến đấu đến cùng."
Tùng nén đau thương, vừa ôm chặt lấy đồng đội vừa cắn răng dùng tay xới từng vốc đất mù mịt để mở đường thoát hiểm. Giữa tiếng gầm hú của máy bay và tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất, Tùng cõng Nam bò qua hàng rào bót đồn để về tuyến sau. Dù lực lượng y tế đã hết sức cứu chữa, Nam đã trút hơi thở cuối cùng ngay chiều hôm đó.
Bức thư lem máu ấy được Tùng giữ cẩn thận trong túi áo suốt những năm tháng chinh chiến dọc dẫy Trường Sơn. Sau ngày hòa bình thống nhất, ông Lê Xuân Tùng đã lặn lội về tận vùng quê Thái Bình để trao lại di vật ấy cho người mẹ già của liệt sĩ Nam.
Ký ức về người đồng đội cùng nụ cười thanh thản trước lúc ngã xuống vẫn theo ông Tùng suốt cả cuộc đời. Đó là minh chứng cho một thế hệ tuổi trẻ sẵn sàng gạt bỏ tình riêng, dâng hiến trọn vẹn xuân xanh cho độc lập của Dân tộc.



