BỨC THƯ CHƯA GỬI VÀ ĐÓA SIM TÍM NGÃ BA
Đêm Trường Sơn, mưa như trút nước xuống những tán lá khộp, lá kơ-nia, biến những lối mòn quanh Ngã ba Đồng Lộc thành những vũng sình lầy lội. Trong hang đá nhỏ nằm sâu bên sườn cao điểm, ánh sáng từ ngọn đèn dầu tự chế bằng vỏ quả lựu đạn chỉ đủ thắp lên một khoảng mờ ảo. O Cúc ngồi co chân trên hòn đá phẳng, kê cuốn sổ tay lên đầu gối, nắn nót viết từng chữ. Mái tóc của Cúc chiều nay vừa được đồng đội cắt ngắn ngang vai để tiện cho việc bám đường bụi bặm và tránh chấy rận. Khi những lọn tóc dài đen mượt rụng xuống đất, Cúc đã khóc, nhưng giờ đây, nhìn vào chiếc gương sứt góc, cô lại mỉm cười. Thanh xuân của cô không gửi nơi phố thị, mà gửi vào màu áo lính rộng thùng xình này.
“Mẹ kính yêu của con,” – Cúc viết, ngòi bút mực Trường Sơn đôi lúc tắc nghẹn vì hơi ẩm của hang đá. “Ở đây dạo này hoa sim nở nhiều lắm mẹ ạ. Những vạt hoa tím ngắt trải dài từ chân đồi lên tận đỉnh cao điểm, bất chấp những hố bom sặc sụa mùi lưu huỳnh. Hôm qua, tiểu đội của con vừa san lấp xong một hố bom tấn ngay giữa tim đường để đoàn xe chở nhu yếu phẩm của các anh bộ đội kịp vào Nam trước lúc rạng đông. Lúc nhìn những chiếc xe tải nặng nề vượt qua đoạn đường an toàn, chúng con đứng bên mép vực vẫy tay chào, lòng vui lạ lùng mẹ ạ. Mẹ ở quê nhà giữ gìn sức khỏe, mùa gặt này chắc con chưa về giúp mẹ được. Đợi ngày đất nước hòa bình, con sẽ về, lại dắt nghé ra đồng, lại cùng mẹ nấu bữa cơm chiều…”
Bên cạnh Cúc, mùi bồ kết nướng từ góc hang thoang thoảng bay lên. Anh nuôi vừa đốt một mẩu bồ kết khô để xua đi cái không khí ẩm mốc, lạnh lẽo và cũng để sưởi ấm cho hai chiến sĩ trẻ vừa sập hầm trú ẩn chiều qua, người còn run lên vì cơn sốt rét rừng hành hạ. Mùi hương quê hương ấy dịu dàng vô cùng, nó khiến những cô gái, chàng trai tuổi mười tám đôi mươi quên đi rằng ngoài kia, thần chết đang rình rập trong từng tiếng gầm rú của máy bay địch.
Đột ngột, tiếng còi báo động rú vang xé toạc màn đêm. Tiếng loa phóng thanh của đại đội thông tin vang lên dồn dập: “Tọa độ 2, máy bay B-52 sắp rải thảm! Tất cả vào vị trí chiến đấu!”. Cúc giật mình, vội vã gấp cuốn sổ tay lại, đặt bức thư chưa kịp dán tem vào trong chiếc ba lô sờn góc. Cô vơ lấy chiếc mũ tai bèo, đội vội lên đầu rồi cùng năm cô gái khác trong tiểu đội lao ra khỏi hang.
Ngoài trời, màn đêm bị xé nát bởi những quầng lửa đỏ rực từ pháo sáng của địch. Mặt đất rung chuyển dữ dội dưới những trận cuồng phong của bom đạn. Tiếng nổ chát chúa, đất đá bay rào rào như mưa. Cúc cùng đồng đội lao thẳng về phía ngã ba đường – nơi có những chiếc xe tải đang bị mắc kẹt vì một quả bom nổ chậm vừa cày nát lối đi. Không một chút chần chừ, cô gái nhỏ nhắn ấy cùng các bạn dùng cuốc, xẻng, thậm chí dùng cả đôi bàn tay trần rớm máu để cào đất, khuân đá, tìm cách giải phóng con đường. Cô đứng ngay bên bờ vực, tay cầm chiếc đèn pin vẫy liên tục làm cọc tiêu sống cho xe qua.
Một tiếng rít chói tai xé rách không gian. Một quả bom tọa độ rơi ngay sát vị trí của tiểu đội 4. Ánh chớp chói lòa nuốt chửng vóc dáng nhỏ bé của Cúc.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh yếu ớt xuyên qua làn khói bom chưa kịp tản, đồng đội tìm thấy Cúc nằm bên cạnh một bờ đất sạt lở. Khuôn mặt cô thanh thản như đang ngủ, đôi bàn tay vẫn nắm chặt chiếc đèn pin đã vỡ nát. Người ta đưa cô về tuyến sau, lục tìm trong ba lô của cô và thấy bức thư viết dở gửi mẹ đêm qua, phẳng phiu và thơm mùi bồ kết. Ngay bên cạnh nấm mộ mới đắp của Cúc, một đóa hoa sim tím bị mảnh bom găm trúng nhưng vẫn kiên cường nở rộ, cánh hoa rung rinh trước gió đại ngàn như chính nụ cười bất tử của cô gái thanh niên xung phong năm ấy.



