Bức thư chưa gửi và nhành hoa phong lan rừng
Bức thư chưa gửi và nhành hoa phong lan rừng
Trong cái nắng cháy da của đại ngàn Trường Sơn năm 1968, tiểu đội của Nam đóng quân bên một con suối cạn. Nam là lính sinh viên, rời giảng đường văn khoa khi tâm hồn còn đầy những mộng mơ về những bài thơ tình. Trong túi áo ngực trái của anh, sát bên trái tim, luôn có một lá thư viết dở dành cho Mai – cô bạn cùng lớp ở Hà Nội.
Lá thư ấy đã viết được ba tuần, nhưng chưa bao giờ hoàn thiện. Nam viết về tiếng chim rừng hót lạ lẫm, về những đêm hành quân dưới ánh trăng mờ ảo, nhưng anh chưa bao giờ dám viết về sự khốc liệt của bom đạn. Anh muốn giữ cho Mai một bầu trời xanh ngắt, dù bầu trời trên đầu anh đang bị xé nát bởi phản lực.
Một buổi chiều, sau trận oanh tạc của B-52, Nam tìm thấy một nhành lan rừng bám trên thân cây đổ nát. Nhành hoa vẫn trắng muốt, tinh khiết đến lạ kỳ giữa đống tro tàn khét lẹt. Anh cẩn thận ép nhành hoa vào giữa lá thư, định bụng ngày mai có chuyến giao liên sẽ gửi về hậu phương.
Nhưng ngày mai ấy đã không bao giờ đến theo cách anh tưởng tượng. Đêm đó, cao điểm bị tấn công bất ngờ. Nam ngã xuống khi tay vẫn ghì chặt khẩu súng, bảo vệ cửa hầm cho đồng đội. Khi người ta tìm thấy anh, lá thư trong túi áo đã thấm đẫm máu, nhưng nhành lan rừng bên trong vẫn còn nguyên vẹn sắc trắng. Mười năm sau, lá thư và nhành hoa khô ấy mới tìm được đường về với Mai. Cô không khóc, chỉ chạm nhẹ vào nhành hoa đã hóa thạch, cảm nhận hơi ấm của một thời hoa lửa vẫn còn nồng đượm trong từng nét chữ nhòe đi vì thời gian.



