BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬ
Trong những năm chiến đấu tại Thừa Thiên Huế, bác Nguyễn Trọng Cừ luôn giữ bên mình những lá thư viết cho gia đình. Có một bức thư chưa kịp gửi nhưng đã trở thành kỷ vật thiêng liêng nhất cuộc đời người lính.
Năm 1970, đơn vị của bác đang làm nhiệm vụ tại vùng núi phía tây Thừa Thiên Huế.
Những ngày ấy, thư từ là món quà quý giá nhất đối với người lính.
Bác kể:
"Nhận được thư nhà là vui cả tuần. Có khi anh em đọc đi đọc lại đến thuộc lòng."
Một buổi tối nghỉ chân sau hành quân, bác ngồi dưới tán cây rừng viết thư cho mẹ.
Trong thư, bác kể về cuộc sống nơi chiến trường và hứa sẽ trở về khi đất nước hòa bình.
Nhưng sáng hôm sau, đơn vị nhận lệnh cơ động khẩn cấp.
Bức thư được gấp lại, cất trong túi áo ngực.
Suốt nhiều tháng sau đó, bác vẫn chưa có cơ hội gửi đi.
Bác xúc động kể:
"Có lần bom nổ rất gần. Tôi ngã xuống hố đất. Khi đứng dậy việc đầu tiên là sờ vào túi áo xem bức thư còn không."
Bức thư ấy theo bác đi qua nhiều trận đánh.
Đến ngày hòa bình lập lại, giấy đã ngả màu vàng nhưng những dòng chữ vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi hỏi bác vì sao không gửi nữa.
Bác mỉm cười:
"Vì mẹ tôi đã đọc được bằng cách khác rồi. Ngày tôi trở về, bà chỉ ôm tôi mà khóc. Thế là đủ."
Đến nay, bức thư ấy vẫn được bác gìn giữ như một phần ký ức của thời hoa lửa.



