BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
Bà Nguyễn Thị Huệ, 76 tuổi, con gái liệt sĩ, luôn giữ bên mình một lá thư cũ đã phai mực. Đó là bức thư cha bà – chiến sĩ giải phóng quân – viết đúng ba hôm trước trận đánh cuối cùng. Trong thư, ông kể rất nhẹ nhàng: “Huệ ngoan của ba, khi nào con biết đọc, con sẽ thấy rằng ba luôn bên con, dù ba có đang ở nơi nào.” Chiến tranh kết thúc, gia đình nhận giấy báo tử, nhưng lá thư thì vẫn nguyên đó, như hơi ấm cuối cùng của người cha chưa từng được nhìn mặt con. Bà Huệ nói: “Câu chuyện thời hoa l
Bà Nguyễn Thị Huệ, 76 tuổi, con gái liệt sĩ, luôn giữ bên mình một lá thư cũ đã phai mực. Đó là bức thư cha bà – chiến sĩ giải phóng quân – viết đúng ba hôm trước trận đánh cuối cùng.
Trong thư, ông kể rất nhẹ nhàng:
“Huệ ngoan của ba, khi nào con biết đọc, con sẽ thấy rằng ba luôn bên con, dù ba có đang ở nơi nào.”
Chiến tranh kết thúc, gia đình nhận giấy báo tử, nhưng lá thư thì vẫn nguyên đó, như hơi ấm cuối cùng của người cha chưa từng được nhìn mặt con.
Bà Huệ nói:
“Câu chuyện thời hoa lửa của tôi chỉ có một điều: chiến tranh có thể mang cha đi, nhưng không lấy đi được tình thương ba dành cho tôi.”


