Bức thư chưa kịp gửi
Mùa khô năm 1968, đơn vị của Bình đóng quân trong một khu rừng già ở miền Đông Nam Bộ. Những ngày ấy, giữa tiếng bom và những cuộc hành quân liên tiếp, điều mà người lính mong mỏi nhất không phải là một bữa cơm no hay một đêm ngủ trọn giấc, mà là được nhận một lá thư từ quê nhà.
Mùa khô năm 1968, đơn vị của Bình đóng quân trong một khu rừng già ở miền Đông Nam Bộ. Những ngày ấy, giữa tiếng bom và những cuộc hành quân liên tiếp, điều mà người lính mong mỏi nhất không phải là một bữa cơm no hay một đêm ngủ trọn giấc, mà là được nhận một lá thư từ quê nhà.
Bình năm ấy mới hai mươi mốt tuổi. Trước khi nhập ngũ, anh là thầy giáo làng. Trong ba lô của anh luôn có một cuốn sổ nhỏ và vài tờ giấy đã ngả màu. Cứ mỗi lần đơn vị tạm dừng chân, anh lại ngồi dưới gốc cây viết thư cho mẹ.
Trong một bức thư, anh viết:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con. Ở đơn vị, các anh em thương nhau như ruột thịt. Mỗi người nhường nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Con chỉ mong ngày đất nước hòa bình để được về phụ mẹ trồng lại vườn cau sau nhà..."
Viết xong, Bình cẩn thận gấp thư lại, bỏ vào phong bì. Nhưng hôm ấy, đơn vị nhận lệnh hành quân gấp nên anh chưa kịp gửi.
Suốt nhiều tuần sau, lá thư vẫn nằm trong túi áo ngực.
Một buổi chiều, khi đơn vị đang vượt qua một cánh rừng thưa, máy bay địch bất ngờ quần thảo. Tiếng bom nổ dồn dập. Đất đá bắn tung lên mù mịt.
Sau trận bom, đồng đội gọi mãi không thấy Bình trả lời.
Họ tìm thấy anh nằm dưới một gốc cây, đôi tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô. Bình đã hy sinh.
Khi thu dọn di vật, người tiểu đội trưởng phát hiện trong túi áo của anh một phong thư còn nguyên tem, chưa ghi địa chỉ đầy đủ. Lá thư vẫn khô ráo dù chiếc áo đã lấm đầy đất đỏ.
Sau ngày hoàn thành nhiệm vụ, người tiểu đội trưởng mang lá thư ấy về tận quê Bình.
Mẹ anh đã ngoài sáu mươi. Bà run run mở phong bì. Từng dòng chữ quen thuộc hiện ra. Đọc đến câu: "Con chỉ mong ngày đất nước hòa bình để được về phụ mẹ trồng lại vườn cau...", bà nghẹn ngào không nói thành lời.
Bà gấp lá thư lại, áp lên ngực rồi nhìn ra khu vườn trước nhà. Những gốc cau già vẫn đứng lặng trong nắng chiều.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Mỗi mùa xuân đến, người dân trong làng lại thấy trước sân nhà mẹ Bình có thêm một cây cau non được trồng xuống.
Khi có người hỏi, bà chỉ mỉm cười:
– Đó là phần của con tôi. Nó chưa kịp về thì tôi trồng thay.
Nhiều năm sau, khu vườn ấy đã thành một hàng cau xanh cao vút. Mỗi khi gió thổi, tàu cau xào xạc như tiếng ai đó đang trở về từ rất xa.
Trong buổi gặp mặt cựu chiến binh của xã, người tiểu đội trưởng năm xưa kể lại câu chuyện về lá thư chưa kịp gửi. Ông nói:
– Bình không mang được lá thư về cho mẹ, nhưng tình yêu của người con dành cho mẹ thì đã vượt qua mọi khoảng cách. Có những bức thư không bao giờ đến đúng thời điểm, nhưng lại sống mãi trong trái tim người ở lại.
Đến nay, lá thư ấy vẫn được gia đình gìn giữ cẩn thận trong một khung kính nhỏ. Giấy đã úa vàng theo năm tháng, nét mực đã nhạt đi, nhưng những lời yêu thương của người lính trẻ vẫn còn nguyên giá trị. Nó nhắc nhở con cháu rằng, giữa khói lửa chiến tranh, điều nâng đỡ con người không chỉ là lòng dũng cảm, mà còn là tình mẫu tử, tình quê hương và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.



