Cựu Thanh niên xung phong

Bức thư chưa kịp gửi (1)

Một câu chuyện xúc động trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, kể về tình đồng đội, sự hy sinh và những ước mơ giản dị còn dang dở của những người trẻ nơi tuyến lửa.

Bắc Ninh02/04/2026Đặng Thị Hồng Hạnh (Trường Tiểu học Phú Lâm 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, chị Trần Thị Lan mới 19 tuổi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc vất vả và nguy hiểm, nhưng ai cũng giữ trong lòng một niềm tin mãnh liệt: ngày đất nước hòa bình.

Trong đội của chị có một người bạn thân tên là Minh – một chàng trai ít nói nhưng luôn giúp đỡ mọi người. Minh thường mang theo bên mình một cuốn sổ nhỏ. Mỗi tối, khi công việc xong xuôi, cậu lại ngồi dưới ánh đèn dầu ghi chép điều gì đó.

Một lần, chị Lan tò mò hỏi:
“Cậu viết gì mà ngày nào cũng ghi vậy?”

Minh cười nhẹ:
“Tớ viết thư cho mẹ. Khi nào có dịp sẽ gửi về.”

Nhưng chiến tranh khốc liệt, đâu phải lúc nào cũng có thể gửi thư.

Một buổi chiều, khi cả đội đang san đường sau một trận bom, bất ngờ một quả bom nổ chậm phát nổ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Khi khói bụi tan đi, Minh đã không còn nữa.

Cả đội lặng người. Chị Lan nghẹn ngào nhặt lại chiếc ba lô còn sót lại của Minh. Trong đó có cuốn sổ nhỏ – những bức thư chưa kịp gửi.

Đêm hôm ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị Lan mở từng trang sổ. Những dòng chữ giản dị hiện ra:

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe…”
“Con nhớ nhà nhiều lắm…”
“Khi nào hết giặc, con sẽ về trồng lại vườn cây…”

Nước mắt chị rơi lúc nào không hay.

Sau chiến tranh, chị Lan đã tìm về quê Minh. Chị mang theo cuốn sổ, trao lại cho mẹ cậu. Người mẹ run run đón lấy, ôm chặt vào lòng như ôm chính đứa con của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn