Bức Thư Chưa Kịp Gửi (1)
Năm 1968, giữa những ngày mưa bom lửa đạn ở Trường Sơn, anh Lâm – một chiến sĩ giao liên mới tròn hai mươi tuổi – luôn mang trong ba lô một bức thư chưa kịp gửi. Đó là lá thư viết cho mẹ, nơi anh kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về học tiếp, dựng lại căn nhà nhỏ bên sông. Mỗi lần dừng chân giữa rừng sâu, anh lại lấy thư ra đọc, chữ đã nhòe vì mồ hôi và mưa rừng. Đồng đội bảo anh gửi nhờ trạm sau, nhưng anh lắc đầu: “Để yên đó, hòa bình rồi con tự tay đưa cho mẹ”. Một đêm vượt trọng điểm, anh
Năm 1968, giữa những ngày mưa bom lửa đạn ở Trường Sơn, anh Lâm – một chiến sĩ giao liên mới tròn hai mươi tuổi – luôn mang trong ba lô một bức thư chưa kịp gửi. Đó là lá thư viết cho mẹ, nơi anh kể về ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về học tiếp, dựng lại căn nhà nhỏ bên sông.
Mỗi lần dừng chân giữa rừng sâu, anh lại lấy thư ra đọc, chữ đã nhòe vì mồ hôi và mưa rừng. Đồng đội bảo anh gửi nhờ trạm sau, nhưng anh lắc đầu: “Để yên đó, hòa bình rồi con tự tay đưa cho mẹ”.
Một đêm vượt trọng điểm, anh Lâm hy sinh khi đang bảo vệ tuyến đường huyết mạch. Bức thư còn nguyên trong túi áo. Nhiều năm sau, mẹ anh nhận lại lá thư từ đồng đội cũ, nước mắt rơi trên từng con chữ.
Bức thư chưa kịp gửi ấy đã trở thành minh chứng lặng lẽ cho một thế hệ thanh niên dám gác lại ước mơ riêng để đất nước có ngày độc lập.


