Bức thư chưa kịp gửi (1)
Câu chuyện kể lại ký ức xúc động của một người lính trẻ trong chiến tranh. Trong một trận chiến ác liệt, người đồng đội của ông đã viết một bức thư gửi về cho gia đình nhưng chưa kịp gửi đi. Bức thư ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng và là minh chứng cho tình cảm gia đình sâu sắc trong thời chiến.
Ông Trần Văn Lợi kể rằng vào năm 1972, đơn vị của ông chiến đấu tại Quảng Trị, nơi chiến trường vô cùng ác liệt. Bom đạn nổ ngày đêm, đất trời rung chuyển.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên là Nguyễn Văn Bình, mới hơn 20 tuổi. Bình thường rất hiền lành và hay kể chuyện về mẹ ở quê. Mỗi khi có thời gian nghỉ ngắn, Bình thường lấy giấy bút ra viết thư gửi về cho gia đình.
Một buổi tối sau trận chiến căng thẳng, Bình ngồi trong hầm và viết thư cho mẹ. Trong thư, anh kể rằng mình vẫn khỏe, dặn mẹ giữ gìn sức khỏe và hứa rằng khi đất nước hòa bình sẽ về phụ giúp mẹ làm ruộng.
Nhưng sáng hôm sau, khi đơn vị tiếp tục chiến đấu, Bình đã anh dũng hy sinh.
Khi thu dọn đồ của đồng đội, ông Lợi phát hiện bức thư Bình viết vẫn còn nằm trong túi áo, chưa kịp gửi đi. Những dòng chữ giản dị nhưng đầy tình cảm khiến ai đọc cũng xúc động.
Sau chiến tranh, ông Lợi đã giữ bức thư ấy nhiều năm. Khi có dịp về quê của Bình, ông đã tìm đến gia đình và trao lại bức thư cho mẹ của người đồng đội.
Người mẹ cầm bức thư mà nước mắt rơi không ngừng. Bà nói rằng dù con trai không trở về, nhưng những dòng chữ ấy khiến bà cảm thấy như con vẫn đang ở bên mình.



