Bức thư chưa kịp gửi
Giữa những ngày xa quê, một bức thư viết dở đã trở thành nơi bác gửi gắm nỗi nhớ gia đình.
Những năm tháng ở chiến trường, bác Toản thường tranh thủ viết thư về nhà mỗi khi có thời gian. Những lá thư thường không dài, chỉ kể vài dòng về sức khỏe và công việc.
Có một lần, bác bắt đầu viết một lá thư nhưng chưa kịp hoàn thành. Công việc bất ngờ thay đổi khiến bác phải cất lá thư vào đáy ba lô.
Những ngày sau đó nối tiếp nhau, rồi lá thư bị quên đi.
Mãi đến khi có dịp sắp xếp lại hành trang, bác mới tìm thấy.
Trên trang giấy vẫn còn những dòng chữ viết dở. Phần cuối hoàn toàn bỏ trống.
Bác giữ lại lá thư ấy.
Nó khiến bác nhớ về những ngày mình luôn mong một dịp được trở về nhà, được ngồi bên gia đình và kể lại những năm tháng đã trải qua.
Sau chiến tranh, bức thư vẫn được bác cất cùng những kỷ vật.
Nhiều năm sau nhìn lại, bác nhận ra có những điều không cần viết thành lời vẫn tồn tại rất lâu trong ký ức.



