Anh hùng Lực lượng vũ trang

Bức thư chưa kịp gửi (2)

Một người lính trẻ trong những ngày ác liệt đã viết dở bức thư gửi về cho mẹ. Dù chưa kịp hoàn thành, bức thư ấy vẫn trở thành kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng tình cảm sâu nặng của người con trong thời chiến.

Bắc Ninh02/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Chi đoàn Trường Tiểu học Phú Lâm 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là vào mùa hè năm 1972, tại một điểm cao giữa rừng Trường Sơn. Trần Văn Hùng khi ấy là chiến sĩ thông tin, nhiệm vụ của anh là giữ liên lạc giữa các đơn vị trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Những ngày ấy, bom đạn dội xuống không ngớt. Dây thông tin bị đứt liên tục, Hùng cùng đồng đội phải chạy trong mưa bom để nối lại từng đoạn dây. Công việc nguy hiểm, nhưng anh chưa bao giờ chùn bước.

Một buổi chiều hiếm hoi yên tĩnh, Hùng lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã hơi nhàu. Anh bắt đầu viết thư cho mẹ. Nét chữ còn vụng về nhưng đầy tình cảm:

“Mẹ ơi, ở đây con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều nhé…”

Anh dừng lại một chút, ngẩng lên nhìn khoảng trời xanh hiếm hoi lọt qua tán cây. Trong lòng anh dâng lên nỗi nhớ nhà da diết. Anh nhớ bữa cơm có mẹ, nhớ mái nhà nhỏ, nhớ cả con đường làng quen thuộc.

Bỗng tiếng còi báo động vang lên. Máy bay địch lại đến. Hùng vội gấp lá thư, chưa kịp viết xong, rồi lao ra vị trí làm nhiệm vụ.

Trận bom hôm ấy rất dữ dội. Đất đá tung lên mù mịt. Khi đồng đội tìm thấy Hùng, anh đã bị thương nặng. Trong túi áo anh vẫn còn bức thư chưa kịp gửi.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, một người đồng đội của Hùng mang bức thư ấy về trao lại cho gia đình anh. Người mẹ già run run cầm tờ giấy, nước mắt lặng lẽ rơi khi đọc những dòng chữ dở dang của con.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn