Bài viết

BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI (2)

Trong túi áo ngực của anh lính trẻ tên Thành luôn có một bức thư gấp làm tư, giấy đã ngả màu. Đó là thư anh viết cho mẹ, từ một buổi chiều trước giờ xuất kích. Anh kể về đồng đội, về rừng xanh, về niềm tin ngày chiến thắng – nhưng chưa kịp gửi. Trận đánh hôm ấy ác liệt. Khi đồng đội tìm thấy Thành, bức thư vẫn nằm yên trong túi áo, còn anh thì mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Sau này, bức thư được gửi về quê, mẹ anh đọc trong nước mắt, nhưng cũng trong niềm tự hào lặng lẽ. Bức thư chưa kịp gửi

Quảng Trị24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong túi áo ngực của anh lính trẻ tên Thành luôn có một bức thư gấp làm tư, giấy đã ngả màu. Đó là thư anh viết cho mẹ, từ một buổi chiều trước giờ xuất kích. Anh kể về đồng đội, về rừng xanh, về niềm tin ngày chiến thắng – nhưng chưa kịp gửi.
Trận đánh hôm ấy ác liệt. Khi đồng đội tìm thấy Thành, bức thư vẫn nằm yên trong túi áo, còn anh thì mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Sau này, bức thư được gửi về quê, mẹ anh đọc trong nước mắt, nhưng cũng trong niềm tự hào lặng lẽ.
Bức thư chưa kịp gửi ấy không chỉ là lời riêng của một người con, mà là tiếng lòng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam: sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do, để những mùa hoa sau được nở trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn