Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bức thư chưa kịp gửi

Một câu chuyện xúc động về tình cảm gia đình trong chiến tranh, khi những lá thư trở thành sợi dây gắn kết giữa hậu phương và tiền tuyến.

Bắc Ninh07/04/2026Trần Thị Hòa (Trường Mầm non Phú Lâm 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, anh trai của bà Hòa lên đường ra chiến trường. Trước ngày đi, anh hứa sẽ viết thư về đều đặn.

Những tháng đầu, thư gửi về liên tục. Mỗi lá thư đều kể về cuộc sống nơi chiến trường gian khổ nhưng đầy quyết tâm. Cả nhà quây quần bên ánh đèn, nghe mẹ đọc thư mà vừa cười vừa khóc.

Rồi một ngày, thư ngừng hẳn.

Bà Hòa khi đó mới 17 tuổi, ngày nào cũng ra đầu làng ngóng người đưa thư. Mỗi lần thấy bóng người đi tới, tim lại đập nhanh… rồi lại lặng xuống.

Mãi sau này, khi đất nước hòa bình, gia đình mới nhận lại một bức thư chưa kịp gửi. Lá thư đã ố vàng, viết dở dang:
“Em Hòa à, khi nào anh về, anh sẽ đưa em đi chợ huyện…”

Anh đã không bao giờ trở về. Nhưng lá thư ấy, gia đình giữ như một kỷ vật thiêng liêng, như chính hình bóng của anh còn mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn