BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI
“Tôi vẫn giữ bức thư ấy đến tận bây giờ,” bà Hoa nói, tay run run mở chiếc hộp gỗ cũ. “Một bức thư chưa kịp gửi...”
Năm 1968, bà cùng đồng đội làm nhiệm vụ san lấp hố bom ở Ngã ba Đồng Lộc – nơi được gọi là “tọa độ lửa”. Bom rơi gần như suốt ngày đêm, đất đá chưa kịp lắng đã lại bị cày xới.
“Hôm đó trời nắng gắt,” bà nhớ lại. “Chúng tôi vừa lấp xong một hố bom thì lại có còi báo động. Tất cả chạy vội vào hầm trú ẩn.”
Trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi, cô bạn thân của bà – Lan – lấy giấy ra viết thư cho mẹ. “Lan cười bảo: ‘Hòa bình rồi tao sẽ về, đưa mẹ đi thăm Hà Nội.’”
Nhưng chưa kịp viết xong, tiếng máy bay lại ập tới.
“Một loạt bom trút xuống. Đất đá rung chuyển. Khi chúng tôi bò ra khỏi hầm…” bà Hoa nghẹn lại, “Lan đã không còn nữa.”
Trong tay Lan vẫn nắm chặt bức thư dang dở, nét chữ còn chưa kịp khô mực.
“Tôi đã giữ bức thư đó suốt bao năm. Không phải chỉ để nhớ Lan… mà để nhớ về những ước mơ giản dị giữa thời hoa lửa.”
Bà khép lại chiếc hộp, giọng trầm xuống:
“Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ… nhưng không bao giờ dập tắt được tình yêu và hy vọng của con người.”



