“Bức thư chưa kịp gửi”
Một bức thư viết dở của người lính trẻ, trở thành kỷ vật xúc động sau chiến tranh.
Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông Dũng trú quân trong một căn chòi bỏ hoang.
Ở đó, ông nhặt được một bức thư chưa gửi. Nét chữ còn mới, viết vội:
“Má ơi, con vẫn khỏe. Ở đây tụi con giữ đất, má đừng lo…”
Bức thư chưa kịp viết xong thì trận đánh xảy ra. Người viết – một chiến sĩ trẻ – đã hy sinh ngay sau đó.
Ông Dũng giữ lại bức thư suốt nhiều năm. Sau chiến tranh, ông tìm về quê người lính để trao lại cho gia đình.
Khi người mẹ nhận bức thư, bà run run đọc từng dòng chữ dở dang.
“Má biết con không về… nhưng má tự hào.”
Ông Dũng kể:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ. Nhưng nó cũng để lại những điều không bao giờ quên.”



